» Tiếp cận chẩn đoán và xử trí khi bị gọi hội chẩn Tiếp cận chẩn đoán và xử trí khi bị gọi hội chẩn – Y học online

On Call Principles and Protocols

Tiếp cận chẩn đoán và xử trí khi bị gọi hội chẩn



Giải quyết vấn đề lâm sàng là một kỹ năng quan trọng cho bác sĩ khi trực. Theo truyền thống, bác sĩ tiếp cận chẩn đoán và xử trí các vấn đề của bệnh nhân theo hệ thống các bước (ví dụ như lấy bệnh sử, khám và kiểm tra các xét nghiệm có sẵn) trước khi xây dựng chẩn đoán tạm thời và phân biệt + lên kế hoạch điều trị. Việc lấy tiền sử và khám có thể mất 30-40 phút với 1 bệnh nhân đi khám lần đầu và lâu hơn với bệnh nhân phàn nàn nhiều. Rõ ràng, nếu bệnh nhân đến phòng cấp cứu vì bất tỉnh, được tìm thấy trên đường phố, vấn đề chính là hôn mê, vtiền sử không khai thác được. Trong trường hợp này, bác sĩ được đào tạo để tiến hành đồng thời với việc khám, điều tra và điều trị. Làm thế nào để đạt được điều này không phải là luôn luôn dễ dàng, các bước cần được hoàn thành trong vòng 5 đến 10 phút đầu tiên.
Cách tiếp cận được đề xuất trong cuốn sách này dựa trên một hệ thống cấu trúc có thể hợp lý hóa cho hầu hết các tình huống. Đây là hướng dẫn thực tế để giúp giải quyết vấn đề lâm sàng hiệu quả khi đang trực. hệ thống cấu trúc này được chia thành bốn phần:

  1. Phone call
  2. Elevator thoughts
  3. Major threat to life
  4. Bedside

Phone Call

Hầu hết các vấn đề phải đối mặt với bác sĩ khi nhận được thông báo qua điện thoại. Bác sĩ phải có khả năng xác định mức độ nghiêm trọng của vấn đề trên cơ sở thông tin này bởi vì không phải lúc nào cũng có thể đánh giá bệnh nhân ngay cạnh giường bệnh. Bệnh nhân phải được đánh giá theo thứ tự ưu tiên. Phần gọi điện thoại của mỗi chương được chia thành ba phần:

  1. Câu hỏi
  2. Đề nghị
  3. Informing the registered nurse (RN)


The questions are intended to assist in determining the urgency of the problem. Orders that will expedite the investigation and management of urgent situations are suggested. Finally, the RN is informed of the physician’s anticipated time of arrival at the bedside and the responsibilities of the nurse in the interim.

Elevator Thoughts


The physician on call is usually not in the immediate vicinity when he or she is informed of a problem that necessitates assessment, but the time spent traveling to the ward (up to 10 minutes in some large hospitals) can be used efficiently to consider the differential diagnosis of the problem. Because travel time is often spent in elevators, the term elevator thoughts has been coined to summarize the directed differential diagnosis. The lists of differential diagnoses that are presented are not exhaustive; rather, they focus on the most common or most serious (life-threatening) causes that should be considered in hospitalized patients.

Major Threat to Life

To identify each problem’s major threat to life, physicians must consider the differential diagnosis, which provides a focus for the subsequent investigation and management of the patient. Rather than arriving at the bedside with a memorized list of possible diagnoses, it is more useful and relevant to appreciate the one or two most likely threats to life and use them to direct questions and the physical examination. This process ensures that the most serious life-threatening possibility in each clinical scenario is both considered and sought in the initial evaluation of the patient.
Bedside
The protocols for what to do on arrival at the patient’s bedside are divided into the following parts:
• Quick-look test

Airway and vital signs
• Selective history
• Selective physical examination
• Selective chart review
• Management
The bedside assessment begins with the quick-look test, which is a rapid visual assessment that may enable the physician to categorize the patient’s condition in terms of severity: well (comfortable), sick
(uncomfortable or distressed), or critical (about to die). Next is an assessment of the airway and vital signs, which is important in the evaluation of any potentially sick patient. Because of the nature of the various problems that must be assessed when a physician is on call, the order of the remaining parts is not uniform. For example, the selective physical examination may either precede or follow the selective history and chart review, and either of these may be superseded by management if the clinical situation dictates.
Occasionally, the “Selective Physical Examination” and “Management” sections are subdivided, allowing the reader to focus on urgent, life-threatening problems, leaving the less urgent problems for later review.
It is hoped that the principles and protocols offered will provide a logical, efficient system for the assessment and management of common on-call problems.


Bạn cũng có thể truy cập website bằng tên miền https://capnhatykhoa.net