» svt dẫn truyền bất thường với vt svt dẫn truyền bất thường với vt – Y học online

Cấp cứu theo kinh nghiệm- tập 1

svt dẫn truyền bất thường với vt



Sự khác biệt giữa SVT có dẫn truyền bất thường “aberrancy” với VT có thể rất khó khăn. Brugada và cộng sự đã phân tích 384 bệnh nhân có VT và 170 bệnh nhân có SVT có dẫn truyền bất thường để có thể đưa ra 1 tiêu chuẩn đơn giản để phân biệt  với độ nhạy và độ đặc hiệu cao

Thuật toán theo tiêu chuẩn Brugada bao gồm 4 câu hỏi tuần tự. Nếu tại bất kỳ điểm nào, câu trả lời là CÓ, thì đó là VT (P Brugada et al. 1991)*

1. Có sự vắng mặt của phức hợp RS trong tất cả các chuyển đạo trước tim?

Có = VT (Độ nhạy 0,21, độ đặc hiệu 1,0)

Không = Câu hỏi tiếp theo

2. Khoảng cách R – S> 100 msec (2,5 ô nhỏ) ở 1 chuyển đạo trước tim?

Có = VT (Độ nhạy 0,66, độ đặc hiệu 0,98)

Không = Câu hỏi tiếp theo

3. Có nhĩ thất phân ly (AV)?

Có = VT (Độ nhạy 0.82, độ đặc hiệu 0.98)

Không = câu hỏi tiếp theo

Nhĩ thất phân ly = Tần số thất bằng hoặc nhanh hơn tần số nhĩ 

Block hoàn toàn = nhịp nhĩ độc lập với nhịp thất và tần số nhĩ nhanh hơn tần số thất

4. Có các hình dạng đặc trung VT ở  V1 / V2 và V6?

Có = VT (Độ nhạy 0.987, độ đặc hiệu 0.965)

Không = SVT với dẫn truyền bất thường (Độ nhạy 0.965, độ đặc hiệu 0.987)

Xác định xem có hình thái LBBB (sóng S chiếm ưu thế trong V1) hay hình thái RBBB (sóng R chiếm ưu thế trong V1) sau đó sử dụng phần thích hợp dưới đây để giúp phân biệt.

4a. hình dạng LBBB: Sóng S trội hơn ở V1 hoặc V2

Hình dạng ở V1 phù hợp với VT:

R > 30 msec (PPV 0,96)

Khoảng RS> 60 msec (PPV 0,96), được đo từ đầu sóng R đến điểm thấp nhất của sóng S

Sóng S lõm (Josephson’s sign)

Hình ảnh QS (PPV 1.0)

Sóng qR (PPV 1.0)

4b. hình dạngRBBB: R trội ở V1 hoặc V2

Hình dạng V1 phù hợp với VT:

Dạng sóng R trơn, đơn hình (PPV 0,78)

Sóng R có móc dạng downslope (PPV 0.90)

Sóng qR (PPV 0,95)

Hình dạng V6 phù hợp với VT:

Dạng QS (PPV 1.0)

Tỷ số R / S <1 (PPV 0,87)

Phương pháp này giúp tiếp cận rất đặc hiệu và nhạy để phân biệt VT và SVT

Bibliography

Brugada, P, J Brugada, L Mont, J Smeets, and E W Andries. 1991. A new approach to the differential diagnosis of a regular tachycardia with a wide QRS complex. Circulation, no. 5. http://www.ncbi.nlm.nih.gov/pubmed/2022022.


Bạn cũng có thể truy cập website bằng tên miền https://capnhatykhoa.net

Bình luận của bạn