» Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P9 – Chứng thèm ăn Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P9 – Chứng thèm ăn – Y học online

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P9 – Chứng thèm ăn



Phẫu thuật nối tắt dạ dày Roux-en-Y là phẫu thuật tốt nhất để giúp giảm cân. Đây cũng là ca mổ kỳ lạ nhất trong những ca tôi từng mổ. Nó không có tổn thương hay vấn đề gì ở dạ dày, ca mổ thực hiện nhằm kiểm soát ý chí của một người, là anh ta không thể ăn quá nhiều nữa.

Phẫu thuật này dần trở nên phổ biến, khoảng 45.000 bệnh nhân béo phì đã phẫu thuật dạ dày ở Hoa Kỳ vào năm 1999, và con số này đang trên đà tăng gấp đôi vào năm 2003. Vincent Caselli chuẩn bị gia nhập vào hội những người này.

Vào lúc 7:30 sáng ngày 13 tháng 9 năm 1999, một bác sĩ gây mê và hai phụ mê đưa Caselli vào phòng mổ nơi tôi và một phẫu thuật viên nữa đang chờ. Caselli đã năm mươi bốn tuổi, làm công trình xây dừng, vợ anh ta 35 tuổi, và ông là cha của 3 cô con gái. Cân nặng của Caselli 428 pound, dù anh chỉ cao có năm feet bảy inch, làm anh ta rất khó khăn khi vận động..

Đối với người béo phì, nói chung gây mê rất nguy hiểm, phẫu thuật vùng bụng có thể dẫn tới thảm họa. Béo phì làm tăng đáng kể nguy cơ suy hô hấp, suy tim, nhiễm trùng vết mổ, thoát vị… thậm chí là tử vong. Tuy nhiên, Sheldon Randall, bác sĩ phẫu thuật, đã cố giải tỏa tâm lý – trò chuyện với các y tá về những ngày cuối tuần của họ, trấn an Caselli rằng mọi thứ sẽ ổn – ông nói mình đã mổ hơn 1000 ca như này. Tôi, phụ mổ ca này vẫn thấy lo lắng. Xem cách Caselli cố chuyển mình từ cáng lên bàn mổ và phải dừng lại nửa chừng để thở, tôi sợ anh ta sẽ rơi xuống mất. Khi anh ta ngồi lên bàn mổ, cặp giò của anh bạnh ra 2 bên, tôi phải kiểm tra lại tấm nệm lót dưới để tránh các cạnh sắc nhọn của bàn mổ chọc vào thịt anh ta. Anh đang trần truồng, chúng tôi cố để anh nằm xuống, bác sĩ gây mê đặt ống và cho anh ta thở máy.

Nhìn anh ta như một ngọn núi trên bàn. Tôi cao sáu feet hai, nhưng ngay cả khi hạ bàn mổ thấp hết cỡ, tôi vẫn phải đứng trên một cái ghế để mổ được; bác sĩ Randall đứng trên hai chiếc ghế xếp chồng lên nhau. Anh gật đầu với tôi, và tôi rạch bụng bệnh nhân, qua lớp da và lớp mỡ vàng lấp lánh. Bên trong bụng, gan của anh ta cũng bị dính mỡ, và ruột anh được bao phủ bởi lớp mỡ dày, nhưng dạ dày thì lại bình thường – một chiếc túi mịn màu hồng xám bằng hai nắm tay. Chúng tôi dùng van tự động banh vết mổ, đẩy ruột và gan ra khỏi phẫu trường, trước đó dạ dày có thể chưa 1 lít thức ăn hoặc đồ uống, hiện tại nó xẹp. Chúng tôi tạo hình một phần dạ dày nối với tá tràng giúp thức ăn ở dạ dày sẽ ít được hấp thụ hơn

Ca mổ kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Caselli ổn định trong suốt cuộc mổ nhưng phục hồi khó khăn. Thông thường, bệnh nhân về nhà sau 3 ngày phẫu thuật, nhưng Caselli thì khác. Trong hai mươi bốn giờ đầu, thận của anh ngừng hoạt động, và xuất hiện phù phổi. Anh xuất hiện mê sảng, ngơ ngác nhìn mọi thứ trên tường, kéo mặt nạ dưỡng khí ra,  giựt điện cực, thậm chí giựt dây truyền. Vợ và con gái anh rất sợ hãi

Đến ngày thứ ba sau khi phẫu thuật, anh đã khỏe hơn, uống được từng ngụm nước (nước, nước hoa quả), lên đến một ounce mỗi bốn giờ. Tôi có hỏi anh cảm giác các ngụm nước đi xuống như thế nào. “xuống được rồi,” anh nói. Chúng tôi bắt đầu cho anh ta bốn phần ăn trong ngày với lượng protein và calo hạn chế. Anh chỉ có thể ăn được một nửa, mất một giờ để ăn. Nó làm anh ta đầy bụng, thậm chí khó chịu và đau. Điều này đã dự đoán trước, bác sĩ Randall nói với anh ta. Cần tập cho ăn vài ngày trước khi cho ăn thức ăn rắn. Sau đó có vẻ ổn hơn, bụng anh đỡ đau và chúng tôi cho anh ra viện

Vài tuần sau, tôi hỏi bác sĩ Randall về việc Caselli sẽ tiến triển như nào “Tốt thôi,” Anh nói. Mặc dù tôi đã làm một vài ca mổ như này, nhưng tôi không theo dõi được tiến triển của bệnh nhân sau đó. Liệu anh ta sau đó có giảm cân không? Anh ta có thể ăn được bao nhiêu? Vì vây, vào một ngày của tháng mười, tôi đã gọi cho Caselli. Anh ấy có vẻ vui khi nghe tôi muốn gặp

Vincent Caselli và vợ của anh sống trong một căn nhà ở ngoại ô Boston. Để đến đó, tôi đã đi theo Tuyến đường số 1

Tôi bấm chuông cửa, và một phút dài dằng dặc trôi qua. Tôi nghe thấy một tiếng bước chân chậm chạp tiến về phía cánh cửa, và Caselli, ra mở cửa. Anh mỉm cười và khi thấy tôi, bắt tay và bóp chặt 1 chút. Anh dẫn tôi tới ngồi ở trong một bàn ăn sáng trong nhà bếp của mình  

Tôi hỏi anh ta mọi thứ đang diễn ra như thế nào. “Thực sự tốt,” anh nói. Anh không còn đau đớn vì phẫu thuật nữa, vết mổ đã liền và chỉ trong ba tuần, anh đã sụt bốn mươi pound. Tuy nhiên, anh vẫn phải mặc áo size XXXXXXL (size lớn nhất tại các cửa hàng lớn ở địa phương), anh vẫn chưa cảm thấy có sự khác biệt. Lúc ngồi, anh vẫn phải dạng hai chân ra do bụng mình lọt xuống giữa chúng. Mồ hôi trên nếp nhăn trên trán làm mái tóc anh dính bết vào. Anh thở những tiếng khò khè

Chúng tôi đã trò chuyện về tình hình sau khi rời bệnh viện. Thức ăn rắn đầu tiên anh thử là một thìa trứng. Chỉ vậy thôi nhưng làm anh đau bụng, anh sợ rằng nó không thể trôi xuống. Nhưng dần dần anh nhận ra rằng anh có thể chịu được những thức ăn nghiền nhỏ, mềm như khoai tây nghiền, mì ống, thậm chí là thịt gà nếu nó  được thái và nghiền nhỏ. Bành mì và thịt làm anh bị nghẹn, phải thọc 1 ngón tay xuống họng rồi nôn ra

Caselli kể lại, năm 19 tuổi anh nặng hai trăm pound, khi anh ta kết hôn với Teresa và sau đó 10 năm, anh nặng ba trăm pound. Đến năm 1985, anh nặng tới bốn trăm pound. Bằng cách ăn kiêng, anh tụt còn một trăm chín mươi pound. Sau đó, anh lại tăng lên, kèm theo xuất hiện tăng huyết áp, cholesterol cao và tiểu đường. Đầu gối và lưng anh đau nhức. Anh khó khăn khi di chuyển. Nhiều năm trước, anh có thể tự lái xe. Bây giờ anh chỉ có thể đi bộ đến chiếc xe tải nhỏ của mình. Anh phải ở tầng trệt mà không thể leo lên tầng hai do không leo nổi lên cầu thang  Anh không thể nằm mà phải ngủ trên ghế tựa. Mặc dù vậy, Anh chỉ có thể ngủ gật do hay bị ngưng thở khi ngủ, một hội chứng thường gặp ở người béo phì, do phì đại lượng mỡ thừa trong lưỡi và mô mềm của đường hô hấp trên. Cứ ba mươi phút, hơi thở của anh ta sẽ ngừng lại, và anh ta sẽ thức dậy do ngạt thở. Điều này làm anh ta bị kiệt sức.

Cũng có những rắc rối khác, loại mà ít người nói đến. Vấn đề vệ sinh sau đại tiểu tiện, gần như không thể. Anh không thể vệ sinh sau đại tiện nên anh phải tắm sau khi đi vệ sinh. Nếp gấp da chùng xuống, đỏ lên và đôi khi mọc mụn và nhiễm trùng. “Nó có phải là vấn đề khó chịu trong đời sống tình dục của anh không?” Tôi hỏi. “Chắc rồi,” anh nói. “Đời sống tình dục không tồn tại. ”

Cha của Vincent Caselli đã đến Boston từ Ý vào năm 1914 để làm việc trong ngành xây dựng. Chẳng bao lâu sau, ông đã mua năm chiếc máy xúc bằng hơi nước và thành lập công ty riêng của mình. Trong những năm 1960, Vince và anh trai của ông đã tiếp quản công việc kinh doanh, và vào năm 1979, Vince đã tự kinh doanh. Anh ấy có kỹ năng vận hành thiết bị hạng nặng –lái một máy xúc thủy lực giá ba trăm nghìn đô-la. Cuối cùng, anh sở hữu chiếc Gradall của riêng mình, một chiếc xe tải đổ rác mười bánh Mack, một chiếc máy xúc và một đội xe tải nhỏ. Nhưng trong ba năm qua anh đã quá béo để có thể vận hành Gradall. Anh phải điều hành công việc kinh doanh từ nhà, và trả tiền cho người khác để làm công việc nặng nhọc kia. Chi phí tăng lên, và bởi vì anh không thể dễ dàng di chuyên nên khó tìm kiếm các hợp đồng hơn. Nếu không có Teresa- vợ anh giúp chắc anh đã bị phá sản

Anh cũng muốn giảm cân nhưng thói quen ăn uống, anh nói, là thói quen tệ nhất của anh. Có gì khác biệt về thói quen ăn uống của anh? Tôi hỏi. Tôi có thói quen lấy nhiều đồ ăn và không bao giờ để lại một mẩu thức ăn trên đĩa. Nếu có mì ống còn lại trong nồi, anh cũng sẽ ăn nó. Nhưng tại sao, tôi muốn biết. Chỉ là anh ấy yêu đồ ăn? Anh cân nhắc câu hỏi này một lúc. Đó không phải là tình yêu, anh nói. “Ăn vào làm tôi cảm thấy tốt ngay lập tức,” anh nói, “nhưng nó chỉ cảm thấy tốt ngay lập tức.” vì anh đói quá mức sao? “Tôi chưa bao giờ đói,” anh nói.

Theo như tôi có thể nói, Caselli ăn vì cùng một lý do mà mọi người ăn: vì thức ăn ngon, anh ta cũng ngừng ăn vì lý do như mọi người: vì no và ăn không còn ngon nữa. Khác biệt là lượng thức ăn bất thường để làm anh ta no  (Anh có thể ăn một chiếc bánh pizza lớn mà không cần nháy mắt.) Để giảm cân, anh phải đối mặt với một nhiệm vụ khó khăn mà mỗi người ăn kiêng phải đối mặt –

ngừng ăn trước khi cảm thấy no, trong khi thức ăn vẫn ngon, và tập thể dục. Đây là những điều mà anh có thể làm trong một thời gian ngắn, nhưng rồi anh không thể kiên trì được,  anh nói.

vào mùa xuân năm 1999, anh xuất hiện nhiễm trùng ở cả hai chân: khi trọng lượng của anh tăng lên, da bị mỏng đi, dễ tổn thương tạo các vết loét và mưng mủ. Cuối cùng anh bị viêm mô tế bào và phải mất 1 tuần nằm viện để tiêm kháng sinh

Tại bệnh viện, anh cũng được siêu âm kiểm tra huyết khối ở chân. Sau đó, bác sĩ siêu âm nói “anh là một anh chàng may mắn, “Caselli kể lại. “anh không có cục máu đông ở chân, và tôi thực sự ngạc nhiên. ‘Anh ta nói

Một lát sau, bác sĩ lây đến gặp anh. Họ bỏ băng, kiểm tra vết thương và băng chúng trơ lại. Chân có vẻ tốt hơn. Caselli nhớ lại người đàn ông nói. “‘ Tôi đã đọc toàn bộ bệnh án của anh — ngoài việc cần giảm cân ra, anh hoàn toàn khỏe mạnh, tim phổi bình thường. Anh rất khỏe.’ “

“Tôi đã rất nghiêm túc,” Caselli nói. “anh biết đấy, có hai bác sĩ khác nhau nói với tôi điều này. Họ không biết tôi ngoài những gì họ đang đọc từ bệnh án của tôi. Họ biết trọng lượng là vấn đề chính của tôi và tôi nên giảm cân. . .”

Khi ra viện về, anh vẫn phải nằm trên giường trong hai tuần nữa. Trong khi đó, kinh doanh của anh trục trắc. Các hợp đồng bị cắt, và anh sẽ phải để nhân viên của mình ra đi. Teresa đưa anh đi gặp bác sĩ Randall. Randall mô tả hoạt động của dạ dày và nói chuyện thẳng thắn với anh ta về những nguy cơ rủi ro. 1/200 nguy cơ tử vong và 1/10 xuất hiện các biến chứng như chảy máu, nhiễm trùng, loét dạ dày, tắc mạch hoặc rò sau mổ. Bác sĩ cũng nói với anh rằng nó sẽ thay đổi cách ăn uống của anh mãi mãi. Không thể làm việc, mệt mỏi, bệnh tật và Vincent Caselli quyết định rằng phẫu thuật là hy vọng duy nhất của anh.

Thật khó để đánh giá sự thèm ăn của con người. Chúng ta có thể lựa chọn đứng lên hoặc ngồi yên một chỗ, nói hay không nói tuy nhiên rất ít người, dù béo hay gầy có thể tình nguyện giảm cân trong thời gian dài. Trước đây điều trị giảm cân hầu như đều thất bại. Bất kể chế độ ăn kiêng, chế độ ăn giàu protein, hoặc chế độ ăn bưởi, chế độ ăn kiểu Zone, Atkins, hay Dean Ornish – mọi người giảm cân khá dễ dàng, nhưng họ không thể giữ nổi chế độ đó. Hội đồng y tế quốc gia năm 1993 đã nghiên cứu hơn chục năm về chế độ ăn phát hiện 90 đến 95% người giảm được 1/3-2/3 trọng lượng lại tăng cân như cũ trong vòng 5 năm. Các bác sĩ có cho bóng nhựa vào dạ dày bệnh nhân, làm giảm dung tích chứa của dạ dày, dùng amphetamine, lượng lơn hormon tuyến giáp, thậm chí còn thực hiện phẫu thuật thần kinh để đốt các các trung tâm đói ở vùng dưới đồi – và người ta vẫn không giảm cân.

Ngoại lệ với nhóm này, đáng ngạc nhiên chính là trẻ em. Không ai cho rằng trẻ em tự chủ hơn người lớn; tuy nhiên trong bốn nghiên cứu ngẫu nhiên về trẻ béo phì ở độ tuổi từ sáu đến mười hai, chúng được dạy thay đổi hành vi đơn giản (các bài học hàng tuần trong 8 đến 12 tuần, tiếp theo là định kỳ hàng tháng rồi hàng năm). 30% không còn béo phì nữa. Rõ ràng, sự thèm ăn của con cái là dễ uốn. Nhưng người lớn thì không.

Có ít nhất hai cách mà con người có thể ăn nhiều hơn là họ phải ngồi. Một là ăn chậm nhưng đều và quá lâu. Đây là vấn đề hay gặp ở người mắc hội chứng Prader-Willi. Bị ảnh hưởng do rối loạn chức năng di truyền hiếm gặp ở vùng dưới đồi, họ không có khả năng cảm thấy no. Và mặc dù họ chỉ ăn với tốc độ bằng một nửa so với đa số mọi người, nhưng họ không dừng lại. Và họ trở nên béo phì.

Các dạng hay gặp hơn là ăn nhanh. Khi thức ăn đi vào dạ dày và tá tràng (phần trên của ruột non), nó kích thích các receptor do bị gây giãn ra (thụ thể giãn – stretch receptor), receptor protein và lipid truyền tín hiệu về vùng dưới đồi gây ra cảm giác no. Không có gì kích thích đáp ứng này nhanh hơn chất béo. Ngay cả với một lượng nhỏ, một khi nó đi đến tá tràng, nó sẽ khiến một người dừng ăn lại.

Tuy nhiên chúng ta lại ăn quá nhiều chất béo. Lý do là tốc độ. Người ta thấy, thực phẩm kích hoạt các thụ thể trong miệng làm vùng dưới đồi làm chúng ta muốn ăn thêm vào – và, một lần nữa, chất kích thích mạnh nhất là chất béo. Một chút trên lưỡi, và các thụ thể sẽ làm chúng ta muốn ăn nhanh hơn, trước khi các tín hiệu ruột cho thấy chúng ta cần đẩy thêm thức ăn xuống. Món ăn ngon hơn, chúng ta ăn nhanh hơn — một hiện tượng gọi là “The Appetizer effect.” (Điều này có nghĩa là không phải nhai nhanh hơn mà bằng cách nhai ít hơn. Các nhà nghiên cứu Pháp đã phát hiện ra rằng, để ăn nhiều và nhanh hơn, mọi người sẽ rút ngắn thời gian nhai nhưng lượng ăn vào sẽ ít hơn bình thường trước khi nuốt, nói cách khác chúng ta nuốt nhiều nước bọt)

Rõ ràng, vùng dưới đồi và thân não xử lí các tín hiệu từ miệng và ruột. Bây giờ chúng ta hiểu thêm về  các hormon, như leptin và neuropeptide Y, tăng và giảm lượng chất béo và điều chỉnh sự thèm ăn cho phù hợp. Nhưng hiểu biết của chúng ta về những cơ chế này vẫn còn chưa rõ ràng

Xem xét một báo cáo năm 1998 liên quan đến hai người đàn ông, “BR” và “RH”, người bị chứng mất trí nhớ nặng. Giống như nhân vật chính trong bộ phim Memento, họ có thể nói chuyện với bạn một cách mạch lạc, nhưng, một khi họ đã bị phân tâm, họ không nhớ gì thậm chí chỉ ngay trước đó 1 phút, thậm chí họ còn không nhớ đang nói chuyện với bạn. (BR đã từng mắc bệnh viêm não do vi-rút; RH mắc hội chứng động kinh nặng trong hai mươi năm). Paul Rozin, giáo sư tâm lý tại Đại học Pennsylvania, đã nghĩ đến việc sử dụng chúng trong một thí nghiệm để khám phá mối quan hệ giữa trí nhớ và ăn uống. Trong ba ngày liên tục, anh và nhóm cộng sự mang mỗi chủ đề bữa trưa điển hình BR có bánh mì thịt, súp lúa mạch, cà chua, khoai tây, đậu, bánh mì, bơ, đào, và trà; RH có pate với mì ống, đậu cove , nước trái cây và bánh táo). Mỗi ngày, BR ăn hết bữa trưa và RH không thể ăn hết suất của mình 

Các đĩa thức ăn sau đó được lấy đi. Mười ba phút sau, các nhà nghiên cứu sẽ xuất hiện lại với cùng một bữa ăn. “Đây là bữa trưa,” họ sẽ thông báo. 2 bệnh nhân này lại ăn nhiều như trước. Mười đến ba mươi phút sau, các nhà nghiên cứu lại xuất hiện với cùng một bữa ăn. “Đây là bữa trưa,” họ lại nói, và một lần nữa 2 bệnh nhân này lại ăn. Trong một vài trường hợp, các nhà nghiên cứu thậm chí còn cho RH ăn bữa trưa thứ tư. Chỉ sau khi anh ta từ chối ăn, nói răng cảm thấy hơi khó thở. Các thụ thể duỗi ở dạ dày cho thấy không hiệu quả. Tuy nhiên, việc quên mình đã ăn đủ để xuất hiện lại sự thèm ăn  

Bạn có thể tưởng tượng các thụ thể ở não cạnh tranh phức tạp thế nào để bạn xuất hiện biểu cảm hàng ngày. Bạn có thụ thể miệng, thụ thể ngửi, thụ thể nhìn và các thụ thể ruột khác.

Do sự phức tạp của sự thèm ăn và sự hiểu biết không hoàn hảo của chúng ta về nó, chúng ta không nên ngạc nhiên khi các loại thuốc thay đổi khẩu vị có tác dụng rất hạn chế trong việc khiến mọi người ăn ít hơn. (Sự phối hợp thuốc fenfluramine và phentermin, hoặc “fen-phen” hiệu quả cao nhất, nhưng liên quan tới bất thường của van tim nên bị rút khỏi thị trường.) Các nhà nghiên cứu và công ty dược đang tìm kiếm loại thuốc hiệu quả trong điều trị chứng béo phì. Cho đến nay, không có loại thuốc nào tồn tại.

Tại bệnh viện của tôi, có một y tá khoa hồi sức đã bốn mươi tám tuổi và cao hơn năm feet, với mái tóc trắng và một vóc dáng của một vận động viên thể thao. Uống cà phê tại quán café bệnh viện một ngày đẹp trời sau khi tôi gặp Vincent Caselli, cô tiết lộ rằng cô đã từng nặng hơn hai trăm năm mươi pound. Carla (như tôi sẽ

gọi cô ấy) giải thích rằng cô đã phẫu thuật dạ dày khoảng 15 năm trước.

Cô bị béo phì từ khi năm tuổi. Cô bắt đầu ăn kiêng và uống thuốc – thuốc nhuận tràng, thuốc lợi tiểu, amphetamine từ hồi học trung học cơ sở. “Không phải vấn đề giảm cân,” cô nói. “Mà vấn đề là giữ nó không tăng lên.” Cô nhớ lại cô đã buồn bã như thế nào, trong một chuyến đi với bạn bè đến Disneyland, cô nhận ra cô không thể đi lọt qua cửa quay. Ở tuổi ba mươi ba, cô nặng tới trăm sáu mươi lăm pound. Một ngày nọ, đi cùng với người yêu của mình, một bác sĩ, đến dự hội nghị ở New Orleans, cô thấy rằng cô bị hụt hơi khi đang đi dạo phố Bourbon. Lần đầu tiên, cô nói, “Tôi trở nên sợ hãi cho cuộc sống của mình — không chỉ là chất lượng của nó mà còn là tuổi thọ của tôi.”

Vào  năm 1985. Các bác sĩ đã thử phẫu thuật để giảm béo phì. Có 2 phương pháp, một là hầu như nối tắt bỏ qua toàn bộ ruột non – hóa ra lại giết người. Còn lại là tạo hình và nối tắt dạ dày ruột- mọi người có xu hướng thích ứng với cái dạ dày nhỏ xíu này, ăn nhiều thức ăn chứa calo và ăn đều đặn hơn

Tuy nhiên, khi làm việc tại bệnh viện, Carla đã nghe những báo cáo đáng khích lệ về phẫu thuật dạ dày – nối tắt bỏ qua đoạn đầu tiên của ruột non. Cô biết rằng dữ liệu về tỷ lệ thành công của nó vẫn còn khiêm tốn, một số ca thất bại và cô mất một năm để quyết định. Nhưng càng ngày cô càng tin vào thành công của ca mổ. Vào tháng 5 năm 1986, cô đã tiền hành phẫu thuật.

“Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi, tôi đã lên bàn mổ,” cô nói với tôi. Sáu tháng sau khi phẫu thuật, cô đã giảm xuống còn một trăm tám mươi lăm pound. Sáu tháng sau đó, cô nặng một trăm ba mươi pound. Cô đã sụt cân nhiều đến nỗi phải phẫu thuật loại bỏ các nếp da nhăn trùng trên bụng, chảy xuống đùi và đầu gối.
Không ai có thể nhận ra cô, thậm chí cô cũng vậy

Tuy nhiên, những thay đổi này không chỉ là về mặt thân thể. Cô dần nhận ra mình có sự đổi suy nghĩ với thức ăn. “Bất cứ khi nào tôi ăn, tự nhiên có suy nghĩ trong đầu rằng ăn thứ này tốt cho tôi không? Tôi có tăng cân nếu tôi ăn quá nhiều thứ này? ‘Và tôi có thể dừng lại không? ”Cảm giác này khiến cô bối rối. Cô biết, trong thâm tâm, rằng phẫu thuật là lý do tại sao cô không còn ăn nhiều như trước đây. Tuy nhiên cô cảm thấy như thế cô không nên lựa chọn như vậy

Các nghiên cứu báo cáo đây là tình trạng hay gặp sau mổ nối tắt dạ dày. “Tôi cảm thấy đói, nhưng tôi có xu hướng nghĩ về nó nhiều hơn”, một người phụ nữ khác đã nói với tôi, và cô mô tả lại diễn biến tâm lý rất giống Carla: “Tôi tự hỏi,” Tôi có thực sự cần ăn không? ” Đối với nhiều người, cảm giác kiểm soát này kéo dài ngoài việc ăn uống. Họ trở nên tự tin hơn, thậm chí quyết đoán – đôi khi dẫn đến mâu thuẫn. Ví dụ, tỷ lệ ly hôn đã tăng đáng kể sau khi phẫu thuật. Thật vậy, một vài tháng sau khi phẫu thuật, Carla và người yêu của cô chia tay.

Trong vòng 1 năm, thường bệnh nhân sẽ giảm ít nhất 2/3 trọng lượng. sau 10 năm thường chỉ tăng từ 10-20 pound. Và lợi ích thấy rõ ràng: bệnh nhân ít nguy cơ bị suy tim. Hen hay viêm khớp. 80% bệnh nhân tiểu đường kiểm soát tốt

Tôi đến gặp Vincent Caselli vào một buổi sáng tháng 1 năm 2000, khoảng bốn tháng sau khi phẫu thuật. Anh ta có vẻ gày bớt đi nhưng anh nói anh đang còn 348 pound – vẫn quá khổ với người đàn ông cao năm feet bảy inch, nhưng có giảm chín mươi pound so với khi nằm trên bàn mổ. Và nó đã tạo nên sự khác biệt trong cuộc đời anh. Hồi tháng 10, anh ấy nói với tôi, anh ấy đã bỏ lỡ đám cưới của con gái út vì anh không thể đi bộ để đến nhà thờ. Nhưng đến tháng 12 anh đã giảm trọng lượng, có thể đi bộ tới xe tải của mình mỗi sáng “Hôm qua, tôi dỡ ba lốp ra khỏi xe tải,” anh nói. “Đối với tôi để làm điều này ba tháng trước? Không thể nào. ”Anh ta đã leo lên cầu thang của ngôi nhà của mình lần đầu tiên kể từ năm 1997.“ Anh đã tự nhủ “Hãy để tôi thử điều này. Tôi phải thử điều này. ”Tôi đã đi rất chậm, bước từng bước một. Anh gần như không nhận ra tầng 2. Phòng tắm đã được cải tạo lại kể từ lần cuối anh thấy nó. Anh phải ngồi ghế tựa và ngủ tới 4h sau khi léo lên tầng 2— “Cảm ơn Chúa,” anh nói. Bệnh tiểu đường của anh đã biến mất. Và mặc dù anh vẫn không thể đứng lâu hơn hai mươi phút, vết loét chân cũng đã biến mất. Anh nhấc quần lên để cho tôi xem.

Tôi phải giảm ít nhất một trăm pound nữa,” anh nói. Anh muốn có thể làm việc, đón những đứa cháu của mình, mua quần áo ở Filene’s, đi đến những nơi mà không cần phải tự hỏi, “Có cầu thang nào không? Tôi có vừa với ghế ngồi không? Tôi sẽ kiệt sức chứ? ”Anh vẫn ăn như một con chim. Ngày hôm trước, anh chỉ ăn một miếng thịt gà với một ít cà rốt nấu chín và một củ khoai tây nướng nhỏ cho bữa trưa, và bữa tối với một con tôm chiên, một miếng gà teriyaki, và hai món thịt gà-và- rau ở một nhà hàng Trung Quốc. Anh lại bắt đầu kinh doanh, và, anh ấy nói với tôi, anh đã đi ăn trưa một ngày gần đây. Tại một nhà hàng mới ở Hyde Park – “đẹp”, anh nói – Tuy nhiên, chỉ cần cắn hai miếng bánh mì kẹp thịt, anh phải dừng lại. Tự nhiên trong đầu anh có suy nghĩ “anh sẽ ăn nó à” tại sao không? Thật à?
anh không thể ăn thêm nữa”… “

Tuy nhiên, tôi nhận thấy rằng cách anh ấy nói về việc ăn uống không phải là cách mà Carla đã nói. Anh không nói dừng lại vì anh muốn. Anh ta nói về việc dừng lại vì anh ta phải làm vậy. Bạn muốn ăn nhiều hơn, anh giải thích, nhưng “bạn bắt đầu có cảm giác đó bên trong của bạn rằng nếu cắn thêm miễng nữa, nó sẽ làm bạn buồn nôn, đầy hơi và phải nôn ra”

Ba tháng sau, vào tháng Tư, Vince mời tôi và con trai tôi Walker đến xưởng của anh tại. Lúc đó Walker mới bốn tuổi vang vọng trên sàn bê tông. Vince và một người bạn của anh ta, Danny, đang ngồi trên những chiếc ghế xếp bằng kim loại dưới ánh sáng mặt trời, hút xì gà Honduras, lặng lẽ tận hưởng một ngày. Cả hai đều đứng lên chào đón chúng tôi. Vince giới thiệu tôi là “một trong những người phẫu thuật dạ dày cho tôi,” và tôi giới thiệu Walker.

Tôi đã hỏi Vince về việc doanh nghiệp của anh ấy ra sao. Không tốt, anh nói. Ngoại trừ một số công việc vào cuối mùa đông cào tuyết cho thành phố bằng xe bán tải của mình, anh có thu nhập kể từ tháng Tám trước đó. Anh phải bán hai trong số ba chiếc xe bán tải của mình.

Vince nói với tôi rằng anh nặng khoảng ba trăm hai mươi pound. Giảm khoảng ba mươi pound so với lần cuối tôi nhìn thấy anh ấy, và anh ấy tự hào về điều đó. “Anh ta không ăn,” Danny nói. “Anh ấy ăn bằng nửa tôi thôi.” Nhưng Vince vẫn không thể leo lên chiếc xe yêu qúy Gradall và vận hành nó. Và anh bắt đầu tự hỏi liệu điều đó có thay đổi hay không. Tốc độ giảm cân đang chậm lại, và anh ta nhận thấy rằng mình có thể ăn nhiều hơn. Trước đây, anh chỉ có thể ăn một vài miếng bánh mì kẹp thịt, nhưng giờ anh có thể ăn một nửa cái. Và anh vẫn thấy mình ăn nhiều hơn nữa cũng được. “Tuần trước, Danny và 1 vài người bạn khác, chúng tôi phải làm một số việc,” anh nói. “Chúng tôi có đồ ăn Trung Quốc. Rất nhiều ngày qua tôi thấy mình ăn quá nhiều. Sau đó ở bãi đậu xe, tôi không thể chịu được nữa và đã phải nôn thức ăn ra.

“Tôi thấy rằng tôi đang trở lại với kiểu ăn trước kia,” anh tiếp tục. Điều gì sẽ xảy ra nếu một ngày nào đó lại quay lại? Anh từng nghe nói dạ dày của anh sẽ có thể về lại kích thước như cũ của nó  

Tôi cố trấn an anh. Tôi nói với anh ấy những gì tôi biết. bs Randall đã nói với anh ấy trong một cuộc hẹn gần đây: có thể do tăng kích thước dạ dày và điều này là bình thường. Nhưng liệu có thể có điều gì đó không ổn xảy ra không? tôi thầm nghĩ

Trong số những bệnh nhân cắt dạ dày mà tôi đã nói chuyện, có một người đàn ông có câu chuyện vẫn là một lời cảnh báo và là một bí ẩn đối với tôi. anh đã bốn mươi hai tuổi, đã kết hôn và có hai cô con gái, cả hai đều là bà mẹ đơn thân có em bé và vẫn sống ở nhà, anh làm quản lý hệ thống máy tính cao cấp cho một công ty lớn ở địa phương. Ở tuổi ba mươi tám, anh phải nghỉ hưu vì cân nặng của anh đã lên hơn 300 pound từ khi học cấp 3 và lên 450 pound gây xuất hiện chứng đau lưng không thể kiểm soát được. anh chỉ có thể đứng trong thời gian ngắn. Trung bình, anh ấy đi ra ngoài, mỗi tuần một lần, thường là đi khám theo hẹn. Vào tháng 12 năm 1998, anh tiến hành ca mổ cắt dạ dày. Đến tháng 6 năm sau, anh đã sụt 100 pound. Sau đó anh bắt đầu ăn lại, dạ dày khi đó vẫn nhỏ, chỉ chịu được 1 lượng thức ăn nhỏ và sẽ buồn nôn và đau dữ dội hay gặp ở bệnh nhân cắt dạ dày khi ăn đồ ngọt. Tuy nhiên, anh lại xuất hiện ăn vô tội vạ, thậm chí đau bụng vẫn ăn. Ăn suốt ngày, không thể chịu được quá 1h mà không ăn gì. Trọng lượng của anh ấy trở lại bốn trăm năm mươi pound và tăng nữa. mục tiêu của ca mổ đã thất bại. Và cuộc sống của anh lại trở lại như cũ thêm việc thèm ăn không kiểm soát

Anh ta nằm trong số 5 đến 20 phần trăm bệnh nhân, đã tăng cân trở lại sau phẫu thuật cắt dạ dày.

Vài tháng trôi qua trước khi tôi gặp lại Vince Caselli. Mùa đông đến, và tôi gọi cho anh ấy để xem anh ấy đang làm thế nào. Anh nói vẫn khỏe. Tuy nhiên, khi tôi nói về việc gặp nhau, anh nói rằng có thể hẹn để đi Boston Bruins cùng nhau, và tai tôi vểnh lên. Có lẽ anh ấy đã ổn

Vài ngày sau, anh đón tôi tại bệnh viện trong chiếc Dodge Ram sáu bánh ầm ầm. Lần đầu tiên kể từ khi tôi gặp anh ấy, anh ấy trông thật nhỏ bé trong chiếc xe tải ngoại cỡ đó. Anh ta đã xuống còn 250 pound. Nhưng trông vẫn mũm mĩm – nếu nói theo cách thông thường. những nếp cuộn da dưới cằm dường như biến mất, có hình dạng khuôn mặt. bụng không còn nằm giữa 2 chân. Khi tới FleetCenter, anh bước lên được thang cuốn, chúng tôi đi bộ qua các cửa quay và anh thốt lên: tôi đi lọt qua mà không vấn đề gì

Chúng tôi lấy chỗ ngồi và xem khúc côn cầu

Đội Bruins đã thắng, và chúng tôi đã ăn mừng tại 1 quán đồ nướng gần bệnh viện. Vince nói với tôi rằng công việc kinh doanh của anh ấy cuối cùng đã hoạt động trở lại. Anh có thể vận hành chiếc Gradall mà không gặp khó khăn gì. Thậm chí anh và vợ đã đi nghỉ ở Adirondacks; họ đã đi ra ngoài buổi tối và thăm cháu của họ.

Tôi hỏi anh ta những gì đã thay đổi kể từ khi tôi gặp anh ta vào mùa xuân trước. Anh ấy không thể nói chính xác, nhưng anh ấy đã cho tôi một ví dụ. Tôi đã từng rất thích bánh quy Ý và tôi vẫn làm như vậy, anh nói. Một năm trước, anh sẽ ăn đến mức buồn nôn. Tuy nhiên, bây giờ tôi ăn một miếng, và sau một hoặc hai lần cắn, tôi chỉ muốn ăn. Nó cũng giống với mì ống, thứ luôn luôn là một vấn đề đối với tôi. Bây giờ tôi có thể nếm thử và tôi hài lòng.

Một phần, có vẻ như hương vị của anh ấy trong thực phẩm đã thay đổi. Anh ta chỉ vào nachos, Buffalo và hamburger trong thực đơn, và nói rằng, thật ngạc nhiên, anh ta không còn cảm thấy muốn ăn bất cứ thứ gì trong số chúng. Có vẻ như tôi thích ăn protein và rau quả, anh ấy nói, và anh ấy đã gọi món salad Caesar gà. Nhưng anh cũng không còn cảm thấy phải nhồi cho ních bụng nữa. anh không rõ tại sao nữa  

Ngày nay, đó không phải là sự thất bại của phẫu thuật ở người béo phì làm người ta lo ngai về tỷ lệ thành công

 Các bác sĩ phẫu thuật giảm cân ở người béo phì gặp rất nhiều phản kháng quyết liệt ở các hội nghị vì bị hoài nghi về tỷ lệ thành công. Và thường nhận được sư khinh miệt

Ngày nay, điều này đã thay đổi. gần đây phẫu thuật này đã được hội phẫu thuật quốc tế đồng thuận tán thành cắt dạ dày là biện pháp hiệu quả duy nhất với bệnh béo phì, giúp giảm cân lâu dài và cải thiện sức khỏe. Hầu hết các công ty bảo hiểm đã đồng ý trả tiền cho nó.

Các bác sĩ đã chuyển từ việc khinh miệt nó sang khuyến khích, bệnh nhân thừa cân nặng nên phẫu thuật cắt dạ dày. Hơn năm triệu người Mỹ trưởng thành đáp ứng tiêu chuản nghiêm ngặt về bệnh béo phì. (BMI > 40.) Hội ngoại khoa Hoa Kỳ chỉ có khoảng 500 bác sĩ đủ điều kiện để thực hiện các ca mổ cắt dạ dày này và danh sách chờ phẫu thuật của họ kéo dài vài tháng.

Tuy nhiên, có lẽ điều khiến người ta lo lắng nhất về sự tăng vọt của số ca mổ cắt dạ dày. Nguy cơ và rủi ro sau mổ là không thể chối cãi. Các bác sĩ có thể đề nghị phẫu thuật cho bệnh nhân của họ do có về sức khỏe, nhưng sự kỳ thị của bệnh béo phì rõ ràng là điều khiến nhiều bệnh nhân phải vào phòng mổ. Định kiến xã hội khi thấy người béo phì (vd hỏi khi anh ta đi trên đường về số cân nặng của anh ta), phụ nữ chịu nhiều hơn về vấn đề kỳ thị này

Thật vậy, quyết định không phẫu thuật là điều khó khăn. 1 phụ nữ nặng 350 pound nói về việc khi cô nói chưa muốn mổ, các bác sĩ đã vùi dập cô ấy. Nếu bạn không phẫu thuật, bạn sẽ chết, một số bác sĩ nói với bệnh nhân của họ. Nhưng điều này đúng không thì không ai biết. Mặc dù có những cải thiện đáng kể về cân nặng và sức khỏe, các nghiên cứu vẫn chưa chứng minh được tỷ lệ tử vong giảm tương ứng.

Có căn cứ chính đáng để cảnh giác với phẫu thuật này. Như Paul Ernsberger, một nhà nghiên cứu về béo phì tại Đại học Case Western Reserve, đã chỉ cho tôi, nhiều bệnh nhân đã phẫu thuật cắt dạ dày đang ở độ tuổi hai mươi và ba mươi. Tuy nhiên, điều này có thực sự hiệu quả và đáng giá trong khoảng thời gian bốn mươi năm sau không? “Không một ai

Có thể nói trước được.” Ông lo ngại về những ảnh hưởng lâu dài có thể có của vấn đề thiếu chất dinh dưỡng (bệnh nhân được hướng dẫn uống vitamin tổng hợp hàng ngày). Và ông lo ngại về bằng chứng từ những con chuột thấy tăng khả năng nguy cơ đường tiêu hóa

Mỗi phương pháp điều trị mới đều có những ẩn số cho cả bệnh nhân và xã hội và thật khó để quyết định phải làm gì với họ. Các bệnh viện ở khắp mọi nơi đang xây dựng các trung tâm phẫu thuật béo phì, đặt bàn phẫu thuật gia cố, đào tạo bác sĩ phẫu thuật. Đồng thời, mọi người đều hy vọng rằng, một ngày nào đó, một điều gì đó mới mẻ và sẽ được phát hiện sẽ làm cho những gì chúng ta biết hiện nay đang trở nên lỗi thời.

Đối diện tôi, trong quán nướng, Vince Caselli đẩy món salad gà Caesar của mình sang một bên chỉ ăn một nửa. anh cảm giác mình đã trở lại như trước nhưng rõ ràng anh vẫn không yên tâm

Liệu điều này có kéo dài cả đời tôi? 1 ngày nào đó tôi có quay lại như trước kia? Anh im lặng 1 lúc và nhìn vào gương. Rồi anh ngước lên, đôi mắt trong veo. Chà, đó là những lá bài mà Chúa ban cho tôi. Tôi không thể lo lắng về nhữnggì tôi không thể kiểm soát.”


Bạn cũng có thể truy cập website bằng tên miền https://capnhatykhoa.net