» Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P8 – Hiện tượng đỏ mặt Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P8 – Hiện tượng đỏ mặt – Y học online

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P8 – Hiện tượng đỏ mặt



Vào tháng 1 năm 1997, Christine Drury trở thành mc cho chương trình bản tin kênh Channel 13 news NBC địa phương ở Indianapolis. Drury làm việc lúc 9 giờ tối đến 5 giờ sáng, nói về những câu chuyện sau nửa đêm, đọc 1 bản tin trong ba mươi giây và hai phút rưỡi. Nếu cô may mắn có tin tức mới đét vào giữa đêm, cô có thể có thêm thời gian phát sóng, truyền hình trực tiếp.

Drury đã hai mươi sáu tuổi khi cô nhận được công việc này. Từ khi cô còn là 1 cô bé lớn lên ở Kokomo, Indiana, cô đã muốn được lên ti vi, và đặc biệt là một MC dẫn chương trình. Cô ghen tị với sự tự tin và điềm tĩnh của những người phụ nữ mà cô nhìn thấy phía sau bàn làm việc. Một ngày nọ ở trường trung học, trong một chuyến đi đến một trung tâm mua sắm ở Indianapolis, cô đã phát hiện ra Kim Hood, người sau đó là MC chính của Channel 13 NEWS. “Tôi muốn trở thành cô ấy,” Drury nói. tại Đại học Purdue, cô chuyên ngành viễn thông và vào mùa hè

Năm đó, cô đã thực tập tại Channel 13 News. Một năm rưỡi sau khi tốt nghiệp, cô đã đáp ứng được công việc như một người phụ trách sản xuất. Cô chạy TelePrompTer, camera định vị, và thường làm bất cứ điều gì. Trong hai năm tiếp theo, cô đã làm việc theo cách của mình để viết tin tức và sau đó, cuối cùng, trở thành mc tin tức buổi tối. ông chủ của cô thấy cô là một tiềm năng lý tưởng. Cô đã viết kịch bản tin tức tốt, họ nói với cô, có một chất giọng truyền hình và không phải ngẫu nhiên khi nói, cô đẹp theo kiểu vẻ đẹp Mỹ. Cô có hàm răng trắng hoàn hảo, đôi mắt xanh, tóc vàng và nụ cười dễ mến

Tuy nhiên, trong các chương trình phát sóng, cô thấy rằng cô không thể ngừng đỏ mặt. khi cô trước máy quay, đọc tin tức, chỉ cần vấp 1 từ hoặc nhận ra rằng cô đang nói quá nhanh. Gần như ngay lập tức, cô xuất hiện đỏ mặt. Một cảm giác nóng bừng sẽ từ ngực lan lên cổ tai và da đầu của cô. Theo thuật ngữ sinh lý thì nó như là sự chuyển hướng của dong máu. Mặt và cổ có lượng tĩnh mạch nông nhiều, có thể chứa nhiều máu hơn so với các tĩnh mạch cùng kích thước ở nơi khác. Kích thích bởi một số tín hiệu thần kinh nhất định, chúng sẽ giãn ra và mặt sẽ trở nên đỏ bừng. Đối với Drury, rắc rối hơn ở chỗ khi phản ứng này xảy ra, đầu óc cô sẽ không thể nghĩ gì, cô sẽ nói lắp, có sự thôi thúc mạnh mẽ làm cô chỉ muốn lấy tay che mặt hoặc quay lưng lại với máy quay để che giấu.

Hồi nhỏ mỗi khi cô bị gọi tên trong lớp hoặc khi tìm 1 chỗ để ngồi ăn trưa trong phòng ăn trưa của trường, cô đều xuất hiện đỏ bừng mặt vì xấu hổ.

cô bắt đầu mặc áo cao cổ và thoa lên mặt lớp kem dày che khuyết điểm. Dù khuôn mặt cô hơi tối nhưng mặt cô khi đỏ sẽ khó có sự thay đổi dễ nhận ra

Tuy nhiên, người xem truyền hình thấy rằng có điều gì đó không đúng. Bây giờ khi cô ấy đỏ mặt – bạn thấy mặt cô cứng lại, chỉ có mắt cô chuyển động, cô chuyển động 1 cách máy móc, giọng cô tăng tốc và nói nhanh dần “cô như 1 con nai khi bị rọi đèn pha vào vậy” 1 đồng nghiệp của cô cho biết.

Drury đã bỏ café, thử các bài tập kiểm soát hơi thở. Cô đã mua những cuốn sách tự giúp đỡ cho những mc truyền hình và giả vờ máy quay là con chó của cô, bạn của cô, mẹ cô. Nhưng không hiệu quả

Mọi người thường làm công việc trong khoảng một năm, hoàn thiện kỹ năng của họ, và chuyển sang một vị trí tốt hơn. Nhưng Drury thì không đi đâu cả. “Cô luôn gặp vấn đề khi làm vào ban ngày,” nhà sản xuất cho biết. Vào tháng 10 năm 1998, sau gần hai năm làm công việc của mình, cô viết trong nhật ký của mình, “Cảm giác thất bại của tôi tràn trề. Tôi đã dành cả ngày chỉ để khóc. Tôi không thể nghĩ nổi tại sao chúa lại cho tôi công việc tôi đam mê nhưng lại kèm theo cái vấn đề chết tiệt vậy. Tôi phải tìm cách trước khi phải từ bỏ công việc này”

Hiện tượng đỏ mặt là gì? Phản ứng da? Rối loạn cảm xúc? Một loại bệnh lý mạch máu? Các nhà khoa học chưa bao giờ chắc chắn khi muốn mô tả về nó. Đỏ mặt là một vấn đề sinh lý và tâm lý học. Một mặt, đỏ mặt là không tự nguyện, vô tình bị, từ bên ngoài, như phát ban. Mặt khác, nó đòi hỏi có sự suy nghĩ và cảm giác cao nhất của chức năng não. “Con người là con vật duy nhất đỏ mặt,” Mark Twain viết.

Các quan sát cho thấy đỏ mặt chỉ đơn giản là biểu hiện xấu hổ bên ngoài. Chẳng hạn, Freudians, nhìn đỏ mặt là do ham muốn tình dục bị kìm nén. Nhưng, như Darwin đã lưu ý trong một bài luận năm 1872, nó không phải là xấu hổ mà là chính tiếp xúc, bị bẽ mặt hay làm nhục, khiến chúng ta đỏ mặt. “Một người đàn ông có thể cảm thấy xấu hổ vì đã nói 1 điều dối trá, nhưng không đỏ mặt” ông viết, “nhưng nếu anh ta chỉ cân nghi ngờ rằng anh ta bị phát hiện anh ta sẽ ngay lập tức đỏ mặt, đặc biệt nếu phát hiện bởi một người mà anh ta tôn kính.”

Nhưng nếu nguyên nhân do sự xấu hổ, bẽ mặt gây ra, tại sao chúng ta lại đỏ mặt khi chúng ta được khen ngợi? Hoặc khi mọi người hát “Chúc mừng sinh nhật” cho chúng ta? Hoặc khi mọi người chỉ cần nhìn vào chúng ta? Michael Lewis, một giáo sư tâm thần học tại Đại học Y khoa và Nha khoa New Jersey, thường xuyên chứng minh điều này trong các lớp học. Ông tuyên bố rằng ông sẽ ngẫu nhiên chỉ vào một học sinh, nhưng không phán xét gì về người đó. Sau đó cho sinh viên này nhắm mắt lại. và mọi người để ý thấy mặt sinh viên đỏ dần lên. Trong một thí nghiệm kỳ lạ được thực hiện cách đây vài năm, hai nhà tâm lý học xã hội, Janice Templeton và Mark Leary, những người được mắc dây cảm biến nhiệt độ mặt và đặt chúng ở 1 bên gương. Tấm gương sau đó đưa ra để toàn bộ khán giả nhìn chằm chằm vào họ từ phía bên kia. Một nửa số khán giả đeo kính đen

Nửa còn lại thì không. Kỳ lạ là các đối tượng chỉ đỏ mặt khi họ nhìn thấy mắt của khán giả

Có lẽ điều đáng lo ngại nhất về việc đỏ mặt là nó tạo ra những tác động thứ phát của chính nó. Nó gây ra lúng túng, và có thể gây ra lú lẫn và mất tập trung. (Darwin, vật lộn để giải thích lí do máu từ não chảy về mặt nhiều hơn

Tại sao chúng ta có phản xạ như vậy. Một giả thuyết là sự đỏ mặt tồn tại để cho thấy sự xấu hổ, giống như nụ cười tồn tại để thể hiện hạnh phúc. Điều này giải thích tại sao phản ứng chỉ xuất hiện ở những vùng nhìn thấy được của cơ thể (mặt, cổ và ngực trên). Nhưng tại sao người da đen lại đỏ mặt? Khảo sát thấy rằng gần như tất cả mọi người đỏ mặt, bất kể màu da, mặc dù thực tế là ở nhiều người nó gần như không nhận ra. Và bạn không cần phải chuyển sang màu đỏ để mọi người nhận ra rằng bạn đang xấu hổ. Nghiên cứu cho thấy rằng mọi người phát hiện sự bối rối trước khi bạn đỏ mặt. Rõ ràng, đỏ mặt mất từ ​​mười lăm đến hai mươi giây để đạt đến đỉnh điểm, nhưng hầu hết mọi người cần dưới năm giây để nhận ra rằng một số người xấu hổ – họ có sự lúng túng, nhìn xuống, đưa mắt sang trái hoặc cười ngượng ngùng, phục hồi ý thức sau nửa giây đến 1 giây sau đó. Vì vậy, có lý do để nghi ngờ rằng mục đích của đỏ mặt là hoàn toàn biểu cảm.

Tuy nhiên, có một quan điểm thay thế được đề xuất bởi lượng lớn các nhà khoa học. Mọi người có thể ghét bị xấu hổ và cố gắng không thể hiện điều đó khi họ đang có, nhưng sự xấu hổ lại có vai trò quan trọng. không giống như nỗi buồn hay tức giận hay thậm chí tình yêu, về cơ bản nó là một cảm xúc. Phát sinh từ sự nhạy cảm với những gì người khác nghĩ, sự xúc phạm theo cách này cho thấy người xấu hổ đã vượt qua giới hạn nhất định đồng thời như 1 lời xin lỗi. nó giúp chúng ta cân bằng trạng thái tốt hơn.

Làm sao để hết bối rối? sự bối rối, xấu hổ gây đỏ mặt và đỏ mặt gây râ sự bối rối- làm sao để dừng chu trình này lại? Không ai biết, nhưng ở một số người, cơ chế này ảnh hưởng nặng đến họ. Một lượng lớn người đỏ mặt thường xuyên, nghiêm trọng và không kiểm soát được. Một người đàn ông tôi biết có thể đỏ mặt ngay cả khi anh ta ở nhà một mình, ngay cả khi xem thấy ai đó bị bắt cóc trên TV. Một người đàn ông khác, một nhà thần kinh học, rất giỏi trong nghiên cứu, công trình về bệnh não di truyền của ông thành công tới mức ông thường xuyên được mời để nói chuyện trên TV, nhưng ông gặp vấn đề vì lí do đỏ mặt của mình. Thông thường, ông sẽ tắt đèn vào mở máy chiếu. Nhưng lần này một thành viên của giám khảo đã hỏi ông câu hỏi đầu tiên, mặt của ông bắt đầu đỏ thẫm và sau khi đứng im một lúc, ông xin lỗi và nói có việc phải đi. Ông không thể tìm ra nguyên nhân dẫn tới tình trạng này của mình

Không có tên chính thức cho hội chứng này, mặc dù nó thường được gọi là tình trạng đỏ mặt và không ai biết có bao nhiêu người bị nó. Ước tính khoảng 1-7% dân số bị.

 Christine Drury mô tả chu trình luẩn quẩn cho tôi nghe: vì sợ nên đỏ mặt, đỏ mặt vì xấu hổ, xấu hổ vì đỏ mặt… cái nào đến trước – đỏ mặt hay xấu hổ – cô không biết. Cô chỉ muốn nó dừng lại.

Vào mùa thu năm 1998, Drury đến gặp một bác sĩ nội khoa. Anh đề nghị cô dùng thử thuốc. Vì trong sách không có chỗ nào nói về đỏ mặt bệnh lý, anh đề nghị cô dùng thử thuốc giảm lo âu (anxiolytic) như Valium, với giả định rằng vấn đề thực sự là lo âu. Cô được thêm thuốc chẹn beta là giảm stress của cơ thể. Thêm Prozac hoặc các thuốc chống trầm cảm khác. Drury đã sử dụng thuốc chẹn bêta trước, sau đó là thuốc chống trầm cảm và cuối cùng là liệu pháp tâm lý. Tuy nhiên không có sự cải thiện.

Vào tháng 12 năm 1998, sự đỏ mặt của cô đã trở nên không thể chấp nhận được, cô không thể đứng trước máy quay. Vô viết trong nhật ký của mình rằng cô đã sẵn sàng bỏ nghề. Rồi một ngày, cô tìm kiếm trên Internet để biết thông tin về đỏ mặt, và đọc về một bệnh viện ở Thụy Điển, nơi các bác sĩ có thể thực hiện một thủ thuật để giải quyết nó. Thủ thuật đốt hạch giao cảm ở ngực, ức chế dẫn dẫn thần kinh từ tủy lên đầu. “Tôi đọc thông tin trên trang web này thấy có những người gặp vấn đề giống hệt tôi, thật không thể tin được,” cô nói với tôi. Ngày hôm sau, cô nói với cha cô rằng cô đã quyết định phẫu thuật. Ông Drury hiếm khi đặt câu hỏi về sự lựa chọn của con gái mình, nhưng điều này nghe có vẻ như ông ta không đồng ý. “Nó gây sốc cho tôi, thực sự,” anh nhớ lại. “Và khi con bé  nói với mẹ nó, nó làm cô ấy còn sốc hơn nữa. ”

Drury đồng ý dành chút thời gian để tìm hiểu thêm về phẫu thuật. Cô đọc vài bài báo cô có thể tìm thấy trong các tạp chí y học. Cô đã nói chuyện với các bác sĩ phẫu thuật và với các bệnh nhân cũ. Sau một vài tuần, cô đã hiểu hơn. Cô nói với cha mẹ cô rằng cô sẽ đi Thụy Điển, sau khi ngăn không được, cha cô quyết định đi cùng cô.

Phẫu thuật được gọi là phẫu thuật cắt hạch giao cảm thần kinh ngực qua nội soi, hoặc ETS. Nó sẽ cắt đứt các sợi của hệ thần kinh giao cảm, 1 phần của hệ thần kinh tự động, kiểm soát nhịp thở, nhịp tim, tiêu hóa, vã mồ hôi và nhiều chức năng khác của cơ thể trong đó có đỏ mặt. Hướng về phía sau ngực của bạn, chạy dọc theo hai bên của cột sống như hai sợi dây màu trắng trơn, là những thân của hệ giao cảm, các dây thần kinh giao cảm đi cùng trước khi rẽ qua đi đến các cơ quan riêng biệt của cơ thể. Vào đầu thế kỷ XX, các bác sĩ phẫu thuật đã cố gắng cắt hạch giao cảm ở ngực để điều trị các bệnh như: bệnh động kinh, bệnh tăng nhãn áp, một số trường hợp mù lòa. Chủ yếu, là điều trị theo kinh nghiệm nhưng có 2 trường hợp chắc chắn có lợi khi làm thủ thuật này: ngăn đau ngực kháng trị ở bệnh nhân có bệnh tim tiến triển không thể phẫu thuật và vã mồ hôi tay không kiểm soát được

Khi thực hiện nội soi đốt hạch giao cảm ngực, nhiều bệnh nhân không chỉ ngừng vã mồ hôi còn hết luôn chứng đỏ mặt.

 Từ năm 1998, các bác sĩ phẫu thuật ở Thụy Điển đã thực hiện phẫu thuật cho hơn ba nghìn bệnh nhân bị đỏ mặt nghiêm trọng

Phẫu thuật này hiện đã thực hiện trên toàn thế giới nhưng chỉ các bác sĩ phẫu thuật Göteborg của Thụy Điển nằm trong số ít người đã công bố kết quả của họ: 94 phần trăm bệnh nhân của họ có giảm đáng kể tình trạng đỏ mặt. Trong các cuộc nghiên cứu 8 tháng sau mổ, 2% bệnh nhân hối hận về quyết định này do biến chứng và 15% không hài lòng. Các biến chứng không đe dọa tính mạng nhưng ảnh hưởng nhiều đến họ. 1% xuất hiện hội chứng Horner do tổn thương dây giao cảm làm đồng tử bị hẹp, mí mắt và nhãn cầu xệ xuống. Nhẹ hơn thì bệnh nhân không còn đổ mồ hôi từ núm vú trở lên nhưng đổ mồ hôi phần thấp của cơ thể (Theo nghiên cứu sau mổ ở bệnh nhân vã mồ hôi tay 10 năm sau đó, tỷ lệ hài lòng với kết quả phẫu thuật giảm xuống chỉ còn 67%, chủ yếu là do ra mồ hôi chỗ khác). Do đốt nhánh giao cảm vùng tim nên bệnh nhân thường giảm 10% nhịp tim; một số phàn nàn về giảm hoạt động thể chất.

Vào ngày 14 tháng 1 năm 1999, Christine Drury và cha cô đến Göteborg. Thành phố này là một cảng biển bốn trăm tuổi trên bờ biển phía tây nam Thụy Điển, và cô nhớ ngày đó là ngày trời lạnh, có tuyết, và là một ngày đẹp trời. Trung tâm y tế Carlanderska cũ và nhỏ, với những bức tường phủ đầy cây thường xuân và những cánh cửa đôi bằng gỗ cong lớn. Bên trong, nó cảm giác âm u và tĩnh lặng. Bây giờ cô cảm thấy sợ hãi, tự hỏi cô làm gì ở đây? Đi chín ngàn dặm xa nhà, tại một bệnh viện mà cô biết hầu như không biết gì về nó. Khi đến, một y tá lấy máu và cô nộp 1 khoản tiền là sáu ngàn đô la.

Các phòng trong bệnh viện sạch sẽ và hiện đại, với khăn trải giường màu trắng và chăn màu xanh. Christer Drott, bác sĩ phẫu thuật của cô, đến gặp cô vào sáng sớm hôm sau: “anhnắm tay của tôi và động viên. Tôi yêu anh ấy mất thôi. ”

Vào lúc chín rưỡi sáng hôm đó, cô được đưa đi phẫu thuật. “Chúng tôi vừa mới kể một câu chuyện về một đứa trẻ đã chết vì bác sĩ gây mê bận ngủ,” Drury nói. “Vì vậy, tôi chắc chắn yêu cầu bác sĩ gây mê không được ngủ và để tôi chết. Anh ta cười và nói, “Được rồi.”

Trong khi Drury được gây mê, Drott, rửa tay và mặc áo mổ, sát trùng vùng ngực trái của cô. Sau khi sợ khoang liên sườn ở hố nách, anh đục 1 lỗ khoảng 7mm bằng lưỡi dao mổ, sau đó đặt trocar qua lỗ đó vào ngực của cô. 2 lit khí carbon dioxide được bơm vào qua trocar, đẩy phổi trái của cô xuống. Sau đó, Drott đưa vào 1 camera và 1 que đốt. qua camera, anh tìm thân giao cảm bên trái, cẩn thận tránh các mạch máu ở từ tim của cô, và tìm thấy nó. Anh đốt thân giao cảm tại 2 điểm, trên xương sườn thứ hai và thứ ba, phá hủy tất cả các nhánh trừ nhánh chi phối mắt. Sau đó, sau khi chắc chắn rằng không có chảy máu, anh kéo dụng cụ ra, nhét một ống để hút khí carbon dioxide ra và để phổi của cô nở trở lại, và khâu vết rạch. Tương tự với phía bên phải của ngực, ca mổ chỉ mất hai mươi phút..

Điều gì sẽ xảy ra khi bạn lấy đi khả năng đỏ mặt của một người? Nó chỉ đơn thuần là phẫu thuật lấy đi sự đỏ mặt chứ không phải ý thức của bệnh nhân? Đốt vài hạch giao cảm không ảnh hưởng đến bệnh nhân? Tôi nhớ có 1 lần hồi còn trẻ tôi mua kính râm. Tôi phải mất vài tuần để làm quen do cảm giác nhìn mọi người qua kính và việc thực hiện các hoạt động có chút khó khăn. Phẫu thuật này cũng sẽ giống như vậy chứ?

Gần hai năm sau khi Drury phẫu thuật, tôi đã ăn trưa với cô ấy tại một quán bar ở Indianapolis. Tôi tự hỏi khuôn mặt của cô sẽ như nào nếu không có các dây thần kinh kiểm soát màu sắc của nó, liệu nó có đờ đẫn hay không tự nhiên không? Thực tế, khuôn mặt cô vẫn vậy. Hơi hồng và không khác gì trước đó. Tuy nhiên, kể từ khi phẫu thuật, cô ấy đã không còn đỏ mặt. Thỉnh thoảng, gần như ngẫu nhiên, cô có cảm giác cô đang đỏ mặt dù lúc đó mặt cô không hề đỏ. Điều đáng chú ý nhất, cô nói, là khuôn mặt của cô không ra mồ hôi nhưng bụng, lưng và chân ra mồ hôi nhiều hơn trước đây

Từ sáng đầu tiên sau khi phẫu thuật, Drury nói, cô cảm thấy có sự thay đổi. Một y tá nam đẹp zai đến lấy máu cho cô. Thông thường, cô sẽ đỏ mặt ngay khi anh tiếp cận. Nhưng không có gì xảy ra. Cô nói, như thể một chiếc mặt nạ đã được tháo ra.

Ngày hôm đó, sau khi được xuất viện, cô tự đưa mình vào cuộc kiểm tra, cô hỏi những người ngẫu nhiên trên đường đi giả vờ hỏi đường, một tình huống hay khiến cô phải đỏ mặt. Bây giờ, khi cha cô xác nhận, cô không còn bi như vậy nữa. Tại sân bay, cô nhớ lại, cô và cha cô đang đợi trong khi chờ làm thủ tục, cô phát hiện không thấy hộ chiếu. “Vì vậy, tôi bỏ ví ra sàn và tìm nó, tôi cảm giác nếu không thấy nó chắc tôi chết mất, may quá tôi tìm thấy nó “, cô nói. “Tôi nhìn lên bố tôi và bắt đầu khóc.”

Trở về nhà, thế giới dường như thay đổi. Trước đây khi nói chuyện với ai, cô thường tự lẩm bẩm (“Xin đừng đỏ mặt, xin đừng đỏ mặt, ôi Chúa ơi, tôi sẽ đỏ mặt”) và giờ cô có thể nhìn họ lâu hơn, không phải tránh ánh nhìn của họ

Năm ngày sau khi phẫu thuật, Drury đã trở lại công việc. Cô không cần phải trang điểm đêm đó. Cô mặc một chiếc áo khoác len màu xanh hải quân, loại quần áo ấm áp mà cô chưa bao giờ mặc trước đây. “Thái độ của tôi là, Đây là lần đầu tiên của tôi,” cô nói với tôi. “Và nó đã hoàn hảo.”

Sau đó, tôi đã xem một số chương trình phát sóng của cô ấy từ những tuần đầu tiên sau khi phẫu thuật. Tôi thấy cô đưa tin về một người lái xe say rượu đâm chết một mục sư địa phương, một cô bé 16 tuổi bị bắn bởi một cậu bé mười chín tuổi. Cô ấy tự nhiên hơn nhiều so với trước đây.

Drury đã không nói gì về cuộc phẫu thuật này, nhưng mọi người làm cùng ngay lập tức nhận ra sự khác biệt. Tôi đã nói chuyện với một nhà sản xuất tại chỗ làm của cô cấy, anh nói , “Cô ấy chỉ nói với tôi rằng cô ấy đang đi du lịch với bố, nhưng khi cô ấy quay lại và tôi lại thấy cô ấy trên TV,” Đó là điều không thể tin được! ”Cô trông thật thoải mái một cách đáng kinh ngạc trước camera.  hoàn toàn khác so với trước đây. ”Trong vòng vài tháng, Drury có được một công việc làm phóng viên hàng không chính thức tại một chỗ làm khác.

Chắc ai cũng từng có cảm giác khi nhìn mình trong bức ảnh, khi nghe giọng nói của mình được ghi lại đều nghĩ rằng: ồ, đó không phải tôi! Thậm chi nhiều người nhìn vào gương còn thấy mình xa lạ. Drury đã trải qua cảm giác như trước đây có đeo mặt nạ màu đỏ. Nó thâm nhập vào trí óc của cô mà cô tin rằng chính nó là một con người khác của cô, khi mặt nạ được tháo bỏ, cô trở nên mới mẻ và táo bạo “hoàn toàn khác so với trước đây”. Nhưng có thực sự mất đi con người trước đây thật không?

Một đêm, cô đi ra ngoài ăn tối với một người bạn và quyết định nói cho anh ta biết về cuộc phẫu thuật. Anh ấy là người đầu tiên ngoài gia đình cô biết và anh ta kinh hoàng. Cô nói cô mổ để loại bỏ chứng đỏ mặt của mình. Anh ta nói mặt tôi có vẻ biến dạng, và tôi không phải người mà anh ta biết trước đây nữa. cô nhớ lại lời anh ta nói.

Cô trở về nhà trong nước mắt, tức giận nhưng tự hỏi liệu điều đó có đúng không. Trong những tuần và tháng sau đó, cô có suy nghĩ cô không còn là cô trước đây, cô đã thành con người khác khi phải loại bỏ những khó khăn trước đây của mình bằng phương tiện nhân tạo như vậy

Cô càng trở nên sợ hãi rằng những người khác sẽ tìm hiểu về vấn đề này. Một lần, một đồng nghiệp hỏi cô làm thế nào để giảm cân. Cô mỉm cười yếu ớt và bảo không biết. Cô đã không còn bối rối giống như trước đây vì cô không hề đỏ mặt

vào tháng 6 năm 1999, cô đã nhận công việc mới của mình, nhưng cô không dự định sẽ lên sóng trong hai tháng. Một ngày mùa hè thời điểm đó, cô đến thị trấn lân cận bị bão, các cây to bị bật rễ lên. Họ để cô đứng trước máy quay. Cô chắc chắn trông cô rất ổn, nhưng “Tôi cảm thấy như tôi không thuộc về đó, không xứng đáng được ở đó,” cô nói. Một vài ngày sau, cô xin nghỉ việc

Hơn một năm đã trôi qua kể từ ngày đó, Drury đã phải dành thời gian này để cuộc sống của cô trở lại đúng hướng. Thất nghiệp và xấu hổ, cô rút lui, không gặp ai, dành cả ngày xem TV và có biểu hiện trầm cảm. Cô dần thừa nhận với bạn bè, sau đó là đồng nghiệp cũ những gì đã xảy ra. Trước sự ngạc nhiên và nhẹ nhõm của cô, gần như mọi người đều ủng hộ. Vào tháng 9 năm 1999, cô thậm chí còn bắt đầu một tổ chức, Red Mask Foundation, để truyền bá thông tin về đỏ mặt mạn tính và để cung cấp thông tin cộng đồng cho những người bị bệnh.

Mùa đông đó, cô tìm thấy một công việc mới – trong đài phát thanh, lần này, cô trở thành giám đốc văn phòng cho đài phát thanh Metro Networks ở Indianapolis. Cô có thể nghe thấy tin tức vào mỗi buổi sáng các ngày trong tuần trên hai đài phát thanh, và sau đó thực hiện báo cáo giao thông buổi chiều cho những trạm này và một vài đài khác. Mùa xuân năm ngoái, đã lấy lại được sự tự tin, cô bắt đầu liên lạc với các trạm truyền hình địa phương

Tôi đã xem chương trình của cô. Cô đứng trước một loạt các bản đồ thành phố dự kiến, nhấp qua chúng và mô tả các tai nạn xe hơi khác nhau.

Người ta muốn biết liệu cuối cùng, những rắc rối của cô là thực thể hay tâm lý. Nhưng đó là một câu hỏi không thể trả lời như kiểu đỏ mặt là thực thể hay rối loạn tâm lý. Tôi có hỏi Drury có hối hận khi phẫu thuật không? “Không hề,” cô nói. Cô ấy thậm chí còn bảo chính phẫu thuật đã “chữa bệnh của tôi”.


Bạn cũng có thể truy cập website bằng tên miền https://capnhatykhoa.net

Bình luận của bạn