» Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P5- Khi 1 bác sĩ bị thoái hóa biến chất Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P5- Khi 1 bác sĩ bị thoái hóa biến chất – Y học online

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P5- Khi 1 bác sĩ bị thoái hóa biến chất



Hank Goodman là một bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình. Anh ta năm mươi sáu tuổi và cao sáu feet mốt, với mái tóc nâu dày, và đôi bàn tay to bản. Anh ta rất bình tĩnh và tự tin, một người đàn ông thường mổ chấn thương. Tại thời điểm trước khi giấy phép hành nghề của anh bị lấy đi, Anh là 1 bác sĩ luôn được người ta tôn trọng “Anh ấy là một phẫu thuật viên tuyệt vời, có thể mổ những ca cực khó “, một trong những đồng nghiệp cùng khoa của anh nói với tôi. Khi các bác sĩ khác cần một bác sĩ chấn thương mổ cho người nhà và bạn bè, thường họ sẽ nhờ anh. Trong hơn một thập kỷ, Goodman là một trong những bác sĩ phẫu thuật bận rộn nhất trong tiểu bang của anh. Nhưng từ lúc nào đó không rõ, mọi thứ bắt đầu không còn như vậy. Anh trở nên cẩu thả. Số bệnh nhân tai biến tăng vùn vụt. Các đồng nghiệp đã từng ngưỡng mộ anh ta đã trở nên kinh hoàng. Đã nhiều năm, trước khi anh bị tước giấy phép hành nghề

Khi mọi người nói về các bác sĩ xấu, họ nói như thể đang kể về những con quái vật. Chúng ta đã nghe về các bác sĩ như Harold Shipman, ở miền Bắc nước Anh, người đã bị kết án giết hại các bệnh nhân bằng cách tiêm morphin gây chết người và bị nghi ngờ giết chết khoảng ba trăm người. Hoặc John Ronald Brown, một bác sĩ ở San Diego, làm việc không có giấy phép, đã tiến hành 1 loạt các phẫu thuật thay đổi giới tính, cắt nhầm chân trái của một người đàn ông hoàn toàn khỏe mạnh,

sau đó đã chết vì hoại thư gangrene. Hoặc James Burt, một bác sĩ nổi tiếng ở Ohio, sau khi gây mê làm các phẫu thuật khác, ông tự tiến hành thủ thuật kỳ quái trên bao quy đầu và âm đạo bệnh nhân. Ông gọi đó là “phẫu thuật tình yêu”

hàng ngày chúng ta vẫn gặp những bác sĩ như vậy: từ những người cẩn thận, họ trở nên cẩu thả, quen thói uống rượu la cà. Ngay cả những bác sĩ giỏi cũng có thể trở nên tệ hại đi

Goodman và tôi đã nói chuyện trong suốt một năm. Anh ta có vẻ bối rối như bất cứ ai bởi những gì đã trải qua nhưng anh đã đồng ý kể câu chuyện của mình để những người khác có thể học hỏi từ kinh nghiệm. Anh thậm chí còn cho tôi liên lạc với các đồng nghiệp và bệnh nhân cũ. Yêu cầu duy nhất của anh là tôi không dùng tên thật của anh ta.

Một trường hợp bắt đầu vào một ngày tháng tám nắng nóng vào năm 1991. Goodman đang ở bệnh viện – một tòa nhà bằng gạch đỏ cao chót vót giữa nhiều dãy nhà nhỏ hơn. Nằm trên một hành lang dài ở tầng trệt của tòa nhà chính là các phòng mổ, với không gian rộng, lát gạch trắng. Ở một trong những căn phòng này, Goodman đã hoàn thành một ca phẫu thuật, cởi áo choàng của mình ra, và đi đến chiếc điện thoại để trên bờ tường trả lời tin nhắn của anh trong khi đợi phòng được dọn dẹp.

trợ lý của anh nhắn tin, muốn nói chuyện với Goodman về bệnh nhân D.

cô hai mươi tám tuổi, là mẹ của hai người con, và là vợ của người quản lý doanh nghiệp xe ô tô ở địa phương. Cô thường đến khám Goodman về một vết sưng không đau nhưng dai dẳng trên đầu gối. Anh đã khuyên cô phẫu thuật và cô đồng ý. Tuần trước, anh đã chọc hút dịch, nhưng bây giờ trợ lý của anh báo cáo cô đã quay lại vì sốt. Đầu gối của cô không đau. Sau khi trợ lý chọc kim vào thấy có mủ, mùi khắm. Nên làm gì bây giờ?

Rõ ràng từ mô tả này cho thấy người phụ nữ đã bị nhiễm khuẩn khớp, phải mở dẫn lưu ra càng sớm càng tốt. Nhưng Goodman lại đang bận mổ ca tiếp theo,  anh cũng không nghĩ đến việc mở dẫn lưu, cũng không bảo cô đến viện để anh xem cho cô ấy. Anh nhắn cho cô đơn thuốc kháng sinh để uống. Trợ lý của anh có vẻ lăn tăn nhưng Goodman trả lời, “Bảo cô đừng lo lắng quá, uống kháng sinh sẽ đỡ”

Một tuần sau, bệnh nhân quay lại, và Goodman cuối cùng cũng mở dẫn lưu ổ khớp nhưng đã quá muộn. Quá trình nhiễm khuẩn đã tiêu hết sụn, toàn bộ khớp của cô đã bị phá hủy. Sau đó cô có đi khám bác sĩ chấn thương khác nhưng anh ta cũng chỉ còn cách là bó chặt đầu gối của cô để ngăn đau đớn khi liên tục bị xương cọ vào xương  

Khi tôi nói chuyện với cô ấy, cô nói có vẻ như cô đã thích nghi nhưng cô không thể chạy, cúi xuống bế con mình, khó khăn khi leo cầu thang, không thể ngồi máy bay. Trong rạp phim cô phải ngồi trên lối đi. Cách đây không lâu, cô đã đi gặp bác sĩ về việc thay khớp gối nhân tạo nhưng được tư vấn do những tổn thương cũ, nên không thể thay được khớp gối nhân tạo 1 cách an toàn  

Mỗi bác sĩ đều có khả năng đưa ra quyết định sai lầm như Goodman, nhưng trong vài năm qua, anh vẫn lặp lại sai lầm

Trong một trường hợp khác, anh dùng con ốc vit không đúng kích cỡ vào xương gót của bệnh nhân và không nhận thấy con ốc vit này đã vặn quá sâu. Khi bệnh nhân kêu đau nhiều, Goodman đã không xử trí gì. Trong trường hợp tương tự, anh ta đặt một con vít sai cỡ vào khuỷu tay bị gãy. Bệnh nhân quay lại khi đầu vít bị lòi qua da. Goodman có thể dễ dàng thay vit nhưng anh lại không làm gì cả

Một trường hợp khác liên quan đến một người đàn ông lớn tuổi vào viện vì gãy xương chậu. Có vẻ như anh ta chỉ cần nẹp vít khớp háng, tuy nhiên Goodman nói rằng anh ta sẽ thay toàn bộ khớp háng. Nhưng ca mổ này quá phức tạp, sau đó khớp háng bị mẻ 1 phần và nhiễm trùng. Mỗi lần người đàn ông này bước vào tìm Goodman, anh ta luôn khẳng định không làm sao cả. Sau 1 thời gian, xương này gần như tiêu hoàn toàn, bệnh nhân này đã đi khám 1 trong những đồng nghiệp của Goodman. Đồng nghiệp đã kinh hoàng bởi những gì anh ta phát hiện. “Anh ấy phớt lờ lời cầu xin của bệnh nhân này khi muốn gặp anh ta để được giúp đỡ,” bác sĩ này nói với tôi. “Anh ta đã không làm gì cả. Anh ta cũng không bảo bệnh nhân vào viện. Anh ta lờ đi hình ảnh rõ ràng trên XQ. Điều này ngang việc gián tiếp giết bệnh nhân. ”

Trong vài năm qua, Goodman đã trở thành nhân vật chính mỗi khi có cuộc hợp về biến chứng và tử vong với bệnh nhân của khoa

Ngồi với Goodman trong bữa ăn sáng tại một góc của trung tâm thành phố, tôi hỏi anh ta làm thế nào mà tất cả điều này có thể xảy ra. dường như lảng tránh, anh trả lời. “Tôi không biết,” anh nói một cách yếu ớt.

Goodman lớn lên ở một thị trấn nhỏ tây bắc, là con thứ hai trong gia đình gồm 5 người, cả anh và mọi người trong gia đình đều không tưởng tượng rằng anh có thể trở thành bác sĩ. Ở trường đại học, một trường đại học y địa phương, lúc đầu anh ta là một sinh viên quá bình thường trong những người bình thường

Rồi một đêm anh thức khuya uống cà phê, hút thuốc lá, và sau khi đọc 1 cuốn tiểu thuyết của Henry James: “Tôi tự nhủ, ‘Anh biết đấy, tôi sẽ cố gắng thành bác sĩ giỏi”

Goodman đã trở thành một sinh viên giỏi, tốt nghiệp loại xuất sắc và theo đuổi sự nghiệp phẫu thuật sau tốt nghiệp. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh được nhận vào 1 trong những trung tâm chỉnh hình hàng đầu nước Mỹ. Anh thấy thỏa mãn trong công việc bất chấp mệt mỏi. Anh ấy rất giỏi. Mọi bệnh nhân đến vì trật khớp, gãy xương. Gãy xương chậu chân tay các thứ anh đều sửa chúng 1 cách hoàn hảo “Đó là bốn năm tuyệt vời nhất trong đời tôi,” anh nói. Sau đó, anh có hướng dẫn đào tạo 1 thời gian và vào năm 1978, anh lựa chọn trở về Northwest để dành cho 15 năm trong sự nghiệp tiếp theo

“Khi ông về đó, khoa gồm 3 bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình cũng lớn tuổi” một đồng nghiệp còn ít tuổi của anh nói với tôi. “Họ đã lạc hậu và cư xử rất kém”. Họ gọi cho anh ta vào lúc 8h tối vào vì đứa trẻ bị nhiễm trùng vùng hông dù anh không trực. Đây là kiểu “thằng nhai ốc, thằng đổ vỏ, thằng đớp xong có thằng đi chùi đít hộ”

Tuy nhiên, vào khoảng năm 1990, mọi thứ đã thay đổi. Với kỹ năng và kinh nghiệm của mình, Goodman biết rõ hơn ai hết  những gì cần làm cho bà D, đối với người đàn ông với gãy xương chậu và với nhiều bệnh nhân khác cũng vậy, nhưng anh đã không làm điều đó. Chuyện gì đã xảy ra? Tất cả những gì anh có thể nói với tôi là mọi thứ dường như sai lầm trong vài năm qua. Anh từng thích ở trong phòng mổ, phẫu thuật cho bệnh nhân.

Tiền có phải là một phần của vấn đề? Ban đầu anh kiếm được khoảng hai trăm nghìn đô la một năm, và càng nhiều bệnh nhân anh càng kiếm được nhiều tiền hơn. Thậm chí có năm anh kiếm được hơn ba trăm nghìn đô. Nhận thêm những ca khó nhằn giúp anh có lúc kiếm tới hơn bốn trăm nghìn đô la. Anh ta bận rộn hơn bất kỳ đồng nghiệp nào của anh, và thực tế trong tâm trí của anh, tiền là thước đo quan trọng về giá trị của anh ta. Anh ta bắt đầu tự gọi mình, dù chỉ mang ý nghĩa đùa vui là “kẻ chuyên cày cuốc”. Nhiều đồng nghiệp đánh giá anh trở thành người lao động miệt mài. Bất kể ca mổ nào anh cũng nhận, anh ta làm việc tới

tám mươi, chín mươi, một trăm giờ một tuần trong hơn một thập kỷ. Anh ta có một người vợ và ba đứa con – bây giờ bọn trẻ đã trưởng thành – nhưng anh rất ít khi nhìn thấy chúng. Lịch làm việc của anh lúc nào cũng kín và anh cần tuân thủ chặt chẽ.
Anh có ca mổ thay khớp háng toàn bộ lúc 7:30 sáng và cố gắng hoàn thành trong hai giờ nữa. Rồi anh cởi áo choàng, viết biên bản phẫu thuật và khi căn phòng còn đang dọn dẹp, anh lại đi tiếp bất chấp nắng mưa tới bệnh viện tư. Anh có bệnh nhân khác đang chờ trên bàn mổ bên đó, có thể chỉ là gãy xương cẳng tay hoặc chân. Gần xong ca này, anh báo cho y tá gọi điện thoại sang bệnh viện chính anh đang làm lúc nãy, đưa bệnh nhân tiếp theo vào. Anh đi đi lại lại cả ngày, vì vậy bất cứ vấn đề phát sinh đều có thể để lại những hậu quả khó lượng. Y học đòi hỏi

Khi lịch của anh quá kín, anh có thể đón con muộn giờ, con bạn phải chờ để anh đón sau giờ tập bơi do vấn đề nảy sinh trong ca mổ của anh

Đây là  tình trạng khá phổ biến với các bác sĩ hiện nay. Các nghiên cứu cho thấy, tình trạng nghiện rượu ở bác sĩ không ít hơn người khác. Các bác sĩ có nhiều khả năng lệ thuộc thuốc an thần. khoảng 32% dân số trong độ tuổi lao động có ít nhất 1 trong các rối loạn tâm thần nghiêm trọng như trầm cảm, hưng cảm, rối loạn hoảng sợ, rối loạn tâm thần hoặc nghiện rượu- không có bằng chứng cho thấy các rối loạn này ít gặp hơn ở các bác sĩ. Và, tất nhiên, các bác sĩ mắc bệnh, già ít bị ảnh hưởng phân tâm hơn các bác sĩ trẻ.  

Marilynn Rosenthal, một nhà xã hội học tại Đại học Michigan, đã kiểm tra cách các cộng đồng y tế tại Hoa Kỳ, Anh và Thụy Điển đối phó với các bác sĩ có vấn đề. Cô đã thu thập dữ liệu về những gì đã xảy ra trong hơn hai trăm trường hợp cụ thể,

khác nhau, từ một bác sĩ gia đình nghiện barbiturate đến một bác sĩ phẫu thuật tim năm mươi ba tuổi, vẫn tiếp tục đi mổ dù có di chứng tổn thương não vĩnh viễn sau cơn đột quỵ. Và gần như ở khắp mọi nơi cô đều phát hiện những điều tương tự. Nhiều đồng nghiệp nhận ra nhưng họ không có hành động gì.

Mọi người đã gọi đây là “sự im lặng của bầy cừu”. Trong các cộng đồng mà cô đã quan sát, đối với một vấn đề, không phải tất cả các vấn đề đều rõ ràng: bạn có thể nghi ngờ rằng bác sĩ này đã uống quá nhiều hoặc đã trở nên “quá già”, nhưng chắc chắn về những vấn đề đó vẫn có thể duy trì trong một thời gian dài. Hơn nữa, ngay cả khi vấn đề là hiển nhiên, thường không có ai đứng lên giải quyết

Có cả hai lý do đáng kính và đáng khinh cho việc này. Lý do không thể chối cãi là không thể dễ dàng quyết định điều gì cả. Bạn phải đảm bảo các đồng nghiệp có bằng chứng và phiếu bầu cần thiết để đình chỉ đặc quyền thực hành của người khác. Lý do đáng kính, có lẽ là lý do không ai muốn làm là làm vậy quá “ác”. Khi một đồng nghiệp lành nghề, bạn quen biết trong nhiều năm bắt đầu bận rộn với vấn đề cá nhân, bỏ bê chăm sóc bệnh nhân, bạn muốn giúp đỡ, không phá hủy sự nghiệp của họ nhưng bạn không có cách nào dễ dàng giúp đỡ được. Trong thực tế đồng nghiệp thường giúp đỡ nhưng giúp theo cách riêng tư, cá nhân. Ý định của họ là tốt; nhưng kết quả thường không như vậy

Trong một thời gian dài, các đồng nghiệp của Hank Goodman đã cố gắng giúp anh ta. Bắt đầu từ khoảng năm 1990, họ bắt đầu có những nghi ngờ. Đã nói chuyện

Về vấn đề của anh, và ngày càng nhiều vụ kiện. ngày càng nhiều lên nên mọi người cần thấy phải có hành động với anh

Một vài người trong số các bác sĩ già, mỗi người gọi riêng anh lại để chuyện trò. 1 bác sĩ gặp Goodman tại một bữa tiệc cocktail, Anh ta kéo Goodman sang một bên, hỏi anh ta đang làm thế nào, nói với anh ta rằng mọi người đang quan tâm đến anh. Một người khác tiếp cận theo cách khó khăn hơn: “Tôi đã nói thẳng với anh ta,‘ Tôi không biết điều gì khiến anh lại như vậy. Hành vi của anh hoàn toàn kỳ quái. Điều đáng sợ là tôi sẽ không để các thành viên gia đình của tôi đến gần anh. ’”

Goodman đã lắng nghe những gì mọi người khuyên nhủ. Anh thú nhận rằng anh đang làm việc quá sức. anh hứa sẽ thay đổi, nhận ít ca mổ hơn, ngừng chạy “sô”. Nhưng cuối cùng thì không có gì thay đổi.

Như thường lệ, khi những bệnh nhân của Goodman xảy ra vấn đề, đồng nghiệp là bác sĩ, y tá sẽ thường thực hiện các biện pháp bảo vệ bệnh nhân. Họ lặng lẽ hướng dẫn bệnh nhân tìm bác sĩ khác để giải quyết dùm vấn đề

Một trong những trợ lý bác sĩ của Goodman đã cố gắng đảm nhiệm vai trò này. Khi lần đầu tiên anh bắt đầu làm việc với Goodman – lên lịch mổ, theo dõi tiến triển của bệnh nhân, phụ Goodman trong phòng mổ – anh tôn kính người đàn ông này. Nhưng anh dần nhận thấy Goodman trở nên thất thường. “Anh ấy đã mổ bốn mươi bệnh nhân trong một ngày và không dành chỉ năm phút với họ”, trợ lý nói với tôi. Để ngăn chặn các vấn đề xảy ra trong phòng khám, anh đã ở lại muộn sau nhiều giờ, kiểm tra hai lần quyết định của Goodman. “Tôi liên tục theo dõi bệnh nhân và thay đổi những gì anh ấy đã làm cho họ.” Trong phòng mổ, anh cố gắng đưa ra những gợi ý nhẹ nhàng. “Con ốc đó có dài quá không?” “Liệu nẹp vít vậy có ổn không?” Có những sai lầm không liên quan và “rất nhiều ca phẫu thuật không cần thiết”, anh nói. Khi có thể, anh cố gắng “xui” bệnh nhân thoát khỏi Goodman— “mặc dù không thực sự nhưng tôi nghĩ anh ta điên rồi.’”

Các vấn đề có thể liên tục xuất hiện theo cách này trong một thời gian dài vô thức. Nhưng khi ai đó đã cạn kiệt tất cả lòng thiện chí – khi những cuộc trò chuyện không đi đến đâu và dường như không có kết thúc. Goodman đã bỏ qua các hội nghị M&Ms, trong khi anh là 1 trong những bác sĩ thường gặp rắc rối nhất. Tuy nhiên, khi Goodman ngừng tham dự M & Ms, các đồng nghiệp của anh cuối cùng cũng có hành động đối đầu với anh ta.

Nhiều người cảnh báo anh ta, với mức độ căng thẳng ngày càng tăng, rằng anh sẽ sẽ gặp rắc rối nghiêm trọng nếu anh ta không bắt đầu xuất hiện tại M & Ms. “Nhưng anh ta bỏ qua tất cả,” một đồng nghiệp của anh ta nói với tôi. Sau một năm, hội đồng bệnh viện đưa anh ta vào quản chế do anh ta gây nhiều biến chứng hơn ai hết. Một năm nữa trôi qua. Ngay sau ngày quốc tế lao động năm 1995, hội đồng quản trị và luật sư của viện cuối cùng đã ngồi xuống ở cuối một bàn hội nghị dài và nói với anh rằng họ quyết định sa thải và tước chứng chỉ hành nghề của anh.

Goodman chưa bao giờ để cho gia đình anh biết về những khó khăn của anh, và anh không nói với họ rằng anh đã mất việc. Mỗi buổi sáng trong nhiều tuần, anh mặc một bộ vét và cà vạt đi làm như thể không có gì xảy ra. Điều này diễn ra trong 1 tháng. Vợ anh cảm thấy có điều gì đó sai sai, và khi cô ép anh, anh cuối cùng cũng nói với cô. Cô thốt lên sợ hãi: cô cảm thấy như thể anh là một người lạ, một kẻ mạo danh. Sau đó, anh chỉ quanh quẩn ở nhà, không nói chuyện với ai trong nhiều ngày

Hai tháng sau khi bị đuổi việc, Goodman đã được thông báo về vụ kiện khác. Ông bị viêm khớp vai nặng và thay khớp nhân tạo nhưng giờ biến chứng. đây là vụ kiện cuối cùng. “Tôi không còn gì cả,” anh nói với tôi. “Tôi có bạn bè và gia đình, vâng, nhưng không có việc làm.” Cũng như nhiều bác sĩ, công việc là cuộc sống của anh.

Trong tầng hầm của mình, anh có 1 khẩu súng mà anh mua dành cho chuyến đi câu cá ở  Alaska, để bảo vệ anh ta chống lại gấu. Anh tìm những viên đạn và định tự tử. Anh biết làm thế nào để làm điều đó, để có thể chết ngay lập tức.

Vào năm 1998, tôi đã tham dự một hội nghị y khoa gần Palm Springs, lướt qua lịch trình dày đặc của chương trình, khi một tiêu đề bất thường lọt vào con mắt của tôi: “Hai trăm bác sĩ được báo cáo về hành vi gây rối”, Kent Neff, năm mươi tuổi, tóc bạc, và nghiêm túc, anh là bác sĩ tâm thần chuyên về bác sĩ và chuyên gia khác có vấn đề nghiêm trọng về hành vi. Năm 1994, anh nói với  tôi, anh đã phụ trách một chương trình nhỏ để giúp các bệnh viện và các nhóm y tế với các bác sĩ gặp khó khăn. Chẳng bao lâu sau, họ đã gửi cho anh các bác sĩ từ khắp nơi.

Điều anh thấy không ngạc nhiên là Các bác sĩ thường không được công nhận là nguy hiểm cho đến khi họ đã gây ra những biến chứng đáng kể. Họ hiếm khi được đánh giá kỹ lưỡng về vấn đề nghiện rượu, bệnh tâm thần, hoặc những phiền não điển hình khác. Và, khi các vấn đề đã được xác định, thì việc theo dõi là vô cùng khó khăn.

Một vài tháng sau, tôi bay tới Minneapolis để xem Neff hoạt động. Chương trình của anh ta là tại Bệnh viện Abbott Northwestern, gần quận Powderhorn của thành phố. Khi tôi đến, tôi đã được dẫn đến tầng thứ năm của một tòa nhà kín đáo cạnh khu phức hợp chính của bệnh viện. Ở đó tôi thấy một hành lang dài, lờ mờ ánh sáng với những cánh cửa đóng kín, không được đánh dấu ở cả hai bên và thảm trải màu be. Nó trông không giống bệnh viện. Một bảng dài ghi dòng chữ “Chương trình đánh giá chuyên nghiệp.” Neff, trong một chiếc áo khoác hai mảnh và cặp kính gọng kim loại, xuất hiện từ một trong những cánh cửa và dẫn tôi đi xung quanh.

Mỗi đêm chủ nhật, các bác sĩ đến đây, va li trong tay. Họ đi xuống hành lang và được đưa đến phòng ngủ tập thể, nơi họ sẽ ở lại bốn ngày bốn đêm. Ba bác sĩ-bệnh nhân ở lại trong tuần mà tôi đến thăm. Họ được phép đến và đi khi họ hài lòng, Neff trấn an tôi. Tuy nhiên, tôi biết rằng không hoàn toàn miễn phí. Trong hầu hết các trường hợp, các bác sĩ này phải trả lệ phí của chương trình là bảy nghìn đô la và nói với các bác sĩ rằng nếu họ lại xuất hiện triệu chứng thì họ phải đi đến Minneapolis.

Điểm nổi bật nhất của chương trình, dường như với tôi, là Neff đã thực sự thuyết phục các tổ chức y tế gửi bác sĩ đến.

Một phần nhỏ trong những gì Neff làm chỉ là can thiệp. Anh ta giống như một trong những bác sĩ mà bạn từng hỏi ý kiến ​​về triệu chứng ho của 1 đứa trẻ. Ví dụ một bác sĩ phẫu thuật ném dao mổ trong phòng mổ hoặc có những cơn chửi tục tĩu không kiểm soát được trước nhiều người. Đa phần sau đó mọi người đều chỉ nhún vai “Anh ấy là một bác sĩ tốt, nhưng đôi khi mất kiểm soát hành vi của mình”

Neff phát hiện có ít nhất 4 loại hành vi. Tức giận có kiểm soát, kiểm soát kém, hành vi lạm dụng và có hành vi kỳ quái hoặc thất thường. (ví dụ có 1 bác sĩ cả ngày lúc nào cũng phải dành vài giờ để sắp xếp lại bàn làm việc của mình. Hoặc bác sĩ bị phát hiện có chứng rối loạn ám ảnh nghiêm trọng.) (Neff đã từng gặp một bác sĩ gia đình hay đưa những bệnh nhân nam trẻ tuổi ra ngoài một mình để ăn tối và, đi nghỉ mát với anh ta. Anh ấy đã có những tưởng tượng cưỡng bức về tình dục với các chàng trai đang dậy thì.)

Neff sẽ kiểm tra người được gửi đến anh ta, thực hiện một số xét nghiệm, và đưa ra một ý kiến ​​chính thức về những gì đang diễn ra, về việc liệu người đó có thể giữ được an toàn trong công việc hay không và làm thế nào để mọi thứ lại quay trở lại như trước. Neff sẵn sàng làm những gì mà mọi người khác vô cùng miễn cưỡng phải làm: đó là phán xét một bác sĩ khác. Và anh ấy đã làm nó triệt để và tinh tế hơn các đồng nghiệp của các bác sĩ hơn bao giờ hết. Bước đầu tiên của Neff với ba bác sĩ trong tuần tôi ở đó là thu thập thông tin. Bắt đầu từ sáng thứ hai, và trong hai ngày tiếp theo, anh và bốn bác sĩ riêng rẽ liên tiếp tiếp xúc từng bác sĩ. Họ đã được yêu cầu kể lại câu chuyện của họ nhiều lần, 50 lần hoặc nhiều hơn, để vượt qua sự gian lận và tự vệ của họ, và thu thập các chi tiết. Trước khi họ đến, Neff cũng đã đặt có một hồ sơ dày của mỗi người.

Bệnh nhân của Neff cũng phải làm những test và xét nghiệm đầy đủ, bao gồm cả xét nghiệm máu để đảm bảo không có bệnh lý thể chất giải thích cho bất kỳ hành vi nguy hiểm nào. Họ được xét nghiệm nồng độ rượu và ma túy. Và họ phải làm các bài test tâm lý từ nghiện cờ bạc tới tâm thần phân liệt hoang tưởng.

Vào ngày cuối cùng, Neff tập hợp team của mình xung quanh 1 bàn nhỏ trong căn phòng buồn tẻ để đưa ra quyết định của họ. Trong khi đó, các bác sĩ chờ trong phòng của họ. Các nhân viên đã dành khoảng một giờ để xem xét dữ liệu trong từng trường hợp. Sau đó, với tư cách là một nhóm, họ đã đưa ra ba quyết định riêng biệt. Đầu tiên, họ xác định chẩn đoán. Hầu hết các bác sĩ đều có bệnh tâm thần – trầm cảm, rối loạn lưỡng cực, nghiện ma túy hoặc rượu, thậm chí là chứng rối loạn tâm thần phân liệt. Hầu như không có ngoại lệ, tình trạng này chưa bao giờ được chẩn đoán hoặc điều trị. Những người khác chỉ đơn giản là có vấn đề do căng thẳng, ly hôn, đau buồn, bệnh tật, hoặc tương tự. Tiếp theo, nhóm nghiên cứu quyết định liệu bác sĩ có phù hợp với việc quay trở lại điều trị cho bệnh nhân hay không?  Neff chỉ cho tôi một số trường hợp điển hình. Bản án luôn rõ ràng: “Do tình trạng nghiện rượu, bác sĩ X không thể điều trị cho bệnh nhân an toàn hợp lý vào thời điểm này.” Cuối cùng, họ đã nêu ra các khuyến nghị cụ thể để bác sĩ theo dõi. Đối với một số bác sĩ cho là phù hợp để trở lại thực hành, họ khuyến cáo một số biện pháp phòng ngừa nhất định: kiểm tra việc dùng thuốc và theo dõi bởi các đồng nghiệp. Đối với những người chưa chắc có thể an toàn, Neff và nhóm của anh ta thường đưa ra một khoảng thời gian tối thiểu nghỉ ngơi trước khi quay về điều trị bệnh nhân. Vào cuối các cuộc thảo luận, Neff gặp nhau trong văn phòng của mình với từng bác sĩ và mô tả báo cáo cuối cùng sẽ được gửi đến bệnh viện của bác sĩ này. “Mọi người thường ngạc nhiên,” Neff nói với tôi. “Chín mươi phần trăm tìm thấy các khuyến nghị của chúng tôi nghiêm ngặt hơn những gì họ mong đợi.”

Neff nhắc tôi nhiều lần rằng chương trình của anh ấy chỉ cung cấp các khuyến nghị. Nhưng một khi ông đưa ra các khuyến nghị của mình trên giấy thì rất khó cho các bệnh viện và các nhóm y tế không theo dõi và lên kế hoạch để kiểm soát các bác sĩ này. Neff và nhóm của ông đã cứu hàng trăm bác sĩ khỏi vấn đề rối loạn hành vi và cứu mạng hàng ngàn bệnh nhân nếu để các bác sĩ này tiếp tục điều trị

Tuy nhiên, chương trình của anh ấy đã bị đóng cửa vài tháng sau chuyến thăm của tôi. Mặc dù nó đã thu hút sự quan tâm rộng rãi trên toàn quốc và đã phát triển nhanh chóng, Chương trình đánh giá chuyên nghiệp đã phải vật lộn về mặt tài chính. Cuối cùng, Neff không thể thuyết phục được Bệnh viện Abbott Northwestern tiếp tục tài trợ.

Nhưng dù anh ta có thành công hay không, anh ta đã chỉ ra những gì có thể làm được. Câu hỏi khó – đối với các bác sĩ – liệu chúng ta có thể chấp nhận cách tiếp cận đó hay không. các bác sĩ sẽ bị biến thành những đồng nghiệp có vấn đề. Hay nói cách khác, liệu bạn có bao giờ sẵn sàng để thấy Hank Goodman quay trở lại làm việc?

Vào giữa tháng 12 năm 1995, sau khi cân nhắc việc tự sát, Goodman gọi cho Neff. Luật sư của Goodman đã nghe về chương trình và đưa cho anh ta số điện thoại. Neff bảo anh ta đi ngay lập tức. Goodman đã thực hiện chuyến đi vào ngày hôm sau. Họ gặp nhau trong một giờ, và vào cuối buổi họp, Goodman nhớ lại rằng sau đó anh có thể thở lại. Neff trực tiếp nói rằng anh ta có thể giúp, rằng cuộc sống của anh ta vẫn chưa kết thúc. Goodman tin anh ta.

Goodman được làm các test đánh giá. Anh ta chưa sẵn sàng thừa nhận tất cả những gì anh ta đã làm. Chẩn đoán ban đầu là trầm cảm kéo dài. Kết luận của họ đặc biệt thẳng thắn: họ đã viết, “Goodman không thể làm việc một cách an toàn bây giờ

“chúng tôi hy vọng rằng anh ta có khả năng quay trở lại công việc.” Theo lời đề nghị của Neff, Goodman đã đi khám tâm thần. Sau đó, một bác sĩ tâm thần địa phương và một bác sĩ khác theo dõi anh ta ở nhà. Anh được cho dùng Prozac, sau đó là Effexor. “Năm đầu tiên, tôi không quan tâm đến việc tôi sống hay chết,” anh nói với tôi. “Năm thứ hai, tôi muốn sống nhưng tôi không muốn đi làm. Năm thứ ba, tôi muốn quay trở lại làm việc. ”Cuối cùng, bác sĩ tâm thần địa phương của anh và Neff đều đồng ý rằng anh đã sẵn sàng. Chủ yếu dựa trên lời khuyên của họ, bộ y tế đã đồng ý cho phép anh quay trở lại làm việc dù phải có những hạn chế. Lúc đầu, anh sẽ phải làm việc không quá hai mươi giờ một tuần và làm dưới sự giám sát. Anh phải gặp bác sĩ tâm thần của mình theo lịch trình đều đặn. Anh không thể làm bác sĩ chính mà chỉ có thể làm trợ lý trong 6 tháng tới khi xác định rằng anh có thể hoạt động độc lập. Anh phải kiểm tra xét nghiệm nồng độ cồn và ma túy ngẫu nhiên

Goodman được giới thiệu tới 1 bệnh viện nhỏ ở 1 thị trấn nông thôn. Có 45 000 lượt bệnh nhân khám trong những tháng hè và họ chưa có bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình. Các bác sĩ đã nhận thức được những vấn đề trước đây của anh nhưng vì đã tìm kiếm một bác sĩ chỉnh hình trong nhiều năm, họ chấp thuận sự xuất hiện của Goodman. Tuy nhiên, phải mất gần một năm để họ yên tâm.

Cách đây không lâu, tôi đã đến thăm Goodman tại nhà của anh ấy, một ngôi nhà kiểu trang trại gạch khiêm tốn đầy chó và mèo, trong phòng khách, và ở góc bếp, máy tính, các tạp chí chỉnh hình và văn bản trên đĩa CD-ROM. Anh mặc một chiếc áo polo và quần khakis, trông anh không hề vui vẻ, gần như là bất mãn. Ngoại trừ thời gian anh dành cho gia đình, và bắt kịp lĩnh vực của mình, Cuộc sống của anh không còn như trước kia, lúc còn là một bác sĩ phẫu thuật, nhưng anh cảm thấy ngọn lửa cho công việc đang quay lại với anh. Tôi đã cố gắng để hình dung anh ta trong chiếc áo màu xanh của bác sĩ phẫu thuật một lần nữa – trong phòng mổ, khi một trợ lý nhắn hỏi anh ta về  một bệnh nhân bị nhiễm trùng đầu gối. Anh sẽ nói như nào?

Chúng ta là con người và bất cứ điều gì chúng ta làm, đều có thể xảy ra sai sót. Thực tế là nó không thể tránh khỏi.

Goodman và tôi ra ngoài ăn chung với nhau trong thành phố rồi lái xe đến bệnh viện cũ của anh ta, lấp lánh và hiện đại. tôi đề nghị đi xem xung quanh. Anh đã không tới đây 3 hay 4 năm trước. Sau một chút do dự, anh quyết định đi cùng tôi. Chúng tôi bước qua cánh cửa tự động và xuống hành lang màu trắng bóng loáng. Một giọng nói đầy nắng vang lên, và tôi có thể thấy anh hối hận vì đã bước vào.

“xin chào bác sĩ Goodman!” Một người phụ nữ tóc trắng, mỉm cười, nói từ phía sau bàn tiếp đón. “Tôi đã lâu không thấy anh trong nhiều năm. Anh đã ở đâu? ”

Goodman dừng lại. Anh mở miệng để trả lời, nhưng trong một lúc lâu không có tiếng gì xuất hiện. “Tôi đã về hưu,” cuối cùng anh nói.

Cô nghiêng đầu, rõ ràng là bối rối. sau đó tôi thấy cô gượng 1 chút rồi bảo

 “Chà,  hy vọng anh sẽ quen với nó,” cô nói Chúng tôi chuẩn bị bỏ đi. Rồi anh dừng lại và nói chuyện với cô lần nữa. “Tôi có thể sẽ trở lại” anh nói.


Bạn cũng có thể truy cập website bằng tên miền https://capnhatykhoa.net

Bình luận của bạn