» Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P2- dạy cầm dao mổ Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P2- dạy cầm dao mổ – Y học online

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P2- dạy cầm dao mổ



Bệnh nhân cần lấy đường truyền trung tâm. “đây là cơ hội của cậu,” S., bác sĩ trực chính nói. Nhưng tôi chưa bao giờ làm điều đó. “hãy chuẩn bị và báo lại cho tôi khi cậu sẵn sàng.”

Đây là tuần thứ 4 đi khoa ngoại của tôi. 2 túi blouse tôi đầy các ghi chú thông tin về các bệnh nhân, hướng dẫn về CPR và y lệnh, 2 cuốn sách phẫu thuật, ống nghe, bút soi… khi tôi đi lên cầu thang tới phòng bệnh nhân, tôi thấy rất lo sợ.

Sẽ tốt thôi, tôi tự trấn an mình: đây là ca thủ thuật đầu tiên của tôi. Bệnh nhân của tôi 50 tuổi, mập mạp, ít nói đang nằm điều trị sau phẫu thuật ổ bụng 1 tuần trước đó, hiện tại vẫn chưa có nhu động ruột nên chưa thể ăn được. Tôi giải thích cho ông rằng ông cần nuôi dưỡng đường tĩnh mạch, và tôi sẽ đặt 1 được truyền đặc biệt vào trong ngực của ông ấy. tôi nói rằng tôi sẽ đặt một đường truyền trong khi ông ấy ngủ và sẽ được gây tê vị trí chọc. Sau đó tôi sẽ đưa một đường truyền vào trong lòng mạch. Tôi đã không nói rằng đường truyền này được đặt tại một nhánh của tĩnh mạch trung tâm, tôi đã không nói về phương pháp này như thế nào. “Có thể việc này sẽ vô cùng khó khăn” tôi nói. Mạch máu hoặc phổi có thể bị xẹp, dựa theo kinh nghiệm thì tần số gặp biến chứng này là 1%

Nhưng tất nhiên rồi, tôi không phải là người có kinh nghiệm. tôi đã từng chứng kiến những thảm họa xảy ra như thế nào: một người phụ nữ- đã chết do tình trạng chảy máu ồ ạt khi một bác sĩ nội trú làm vỡ tĩnh mạch chủ của cô ấy: Một người đàn ông đã phải mở ngực vì bác sĩ nội trú không giữ được đường truyền khiến chúng tuột xuống ngực bệnh nhân; 1 người đàn ông bị rối loạn nhịp tim khi rút đường truyền trong thủ thuật này. khi tôi hỏi bệnh nhân cho phép tôi đặt CVC cho anh không?  Và anh ấy đã nói: “được thôi tôi đồng ý”.

Tôi đã từng nhìn bác sĩ S đặt CVC 2 lần; 1 lần vào ngày hôm trước và tôi có được tham gia vài bước trong quá trình đặt. tôi đã nhìn cô ấy hướng dẫn và chuẩn bị bệnh nhân, cô độn 1 cái gối dưới lưng bệnh nhân cho ngực nhô lên. Tôi chú ý xem cô sát khuẩn ngực, tiêm lidocaine gây tê tại chỗ, sau đó trải toan và chọc vào ngực ở vị trí gần xương đòn, mũi kim chọc sâu khoảng 3 inch. bác sĩ S nói với tôi cách tránh đâm vào phổi với loại mũi kim này và cách tìm ra ven dưới xương đòn – một nhánh của tĩnh mạch trung tâm nằm ở đỉnh phổi. Cô ấy chọc gần như ngập mũi kim, cố gắng kéo xi lanh và ống tiêm đầy máu tĩnh mạch “nếu nó là máu đỏ chúng ta đã đâm phải động mạch, điều đó không tốt” cô ấy nói

Bạn có thể làm vỡ ven khi bạn đâm vào thành mạch, luồn qua catheter và di chuyển nó về phía trái – hướng đi xuống tim hơn là đi lên não – tất cả những điều này có thể làm rách thành mạch, phổi hoặc một thứ gì khác. Bác sĩ S giải thích còn tôi đứng ngay bên cạnh cô ấy. Cô ấy rút ống tiêm ra để vào khay. Máu chảy ra ngoài, cô ấy rút ra hai đến ba đốt ngón tay lõi dây bên trong- thứ mà trông giống như dây D của đàn ghi ta điện và kéo nó ra ngoài khỏi lòng ống bên trong ven (đây gọi là nòng). Không được để nó ở lại trong lòng ống, cô ấy nhắc nhở: “và cũng không bao giờ để tuột ống ra khỏi lòng mạch”. đo nhịp tim trên máy monitor không chạy. Cô ấy nhanh chóng kéo đầu catheter lại khoảng 1 inch. “ Có lẽ chúng ta đã đặt đúng vị trí” cô ấy nói với tôi một  cách nhỏ nhẹ. Sau đó bệnh nhân nói: “ bác sĩ giỏi quá, chỉ mất có vài phút”. Cô ấy kéo lõi trong của catheter ra ngoài và thay thế bằng một lõi khác dầy hơn có chất liệu bằng nhựa cứng, thứ mà khi đưa vào sẽ giúp mạch giãn ra. Cô ấy giữ nguyên đoạn dây đó và xỏ vào lòng mạch một sợi dây dày như ống bọc dây điện màu vàng bằng nhựa dẻo qua toàn bộ nhánh mạch và bây giờ cô ấy rút dây giống lõi kim loại ra. Cô ấy đổ chất chống đông và khâu nó cố định trên ngực bệnh nhân

Tôi đã được xem cách làm và tôi sẽ thử cố gắng để đặt nó. Tôi lấy bộ kit đặt CVC, găng tay, áo ngoại khoa, mũ, khẩu trang, lidocaine. Khi đã chuẩn bị xong dụng cụ, tôi đến và dừng lại trước cửa phòng bệnh nhân và cố nhớ lại những bước sẽ làm. Tuy vân chưa tự tin nhưng tôi không thể dừng lại. Tôi còn 1 đống việc cần phải làm nữa: Mrs. A cần cho ra viện; Mr. B cần cho đi siêu âm bụng; Mrs. C cần tháo đinh. . . . tôi chỉ có 15 phút để giải quyết mỗi bệnh nhân—Mr. X nôn và cần khám; gia đình cô Y cần người tâm sự. Tôi hít thở thật sâu, tự nhủ “tôi ơi đừng lo lắng” và đi vào phòng bệnh nhân để đặt CVC. Tôi đặt dụng cụ lên bàn cạnh giường, trải toan vô khuẩn, bộc lộ ngực và bảo bệnh nhân cho 2 tay xuôi xuống. tôi bật thêm đèn tuýp và nâng cao giường cho dễ làm. Tôi mời bs S đến. tôi mặc áo và đeo găng, trên khay vô khuẩn lấy ra catheter, guidewire và nhiều thứ khác. Tôi nhớ lại cách bs S đã làm. Tôi hút 5 cc lidocaine vào xilah, lấy bông tẩm betadine sát trùng và bóc catheter ra. Tôi đã làm tốt đến bước đó.

Bs S đến và cô hỏi. “tiểu cầu của bệnh nhân bao nhiêu?”

Bụng tôi thắt lại, khỉ thật. Tôi quên béng chuyện này. Nếu số lượng tiểu cầu thấp quá sẽ chống chỉ định cho thủ thuật này. Cô kiểm tra trên máy và thật may mắn, số lượng chấp nhận được

Trong khi tôi sát trùng cô lại hỏi. “độn gối dưới vai chưa?” ồ nô, tôi lại quên. Bệnh nhân nhìn tôi với ánh mắt hoang mang- không sao: bs S nói, lấy cái khăn cuộn lại và đặt dưới lưng cho tôi. Sau khi độn khăn và sát trùng vùng ngực trên bên phải. bs S kiểm tra khay của tôi “xilanh để bơm thông catheter đâu?” chết tiệt, cô ấy lại đi ra ngoài và lấy nó

Tôi đánh dấu vị trí chọc trên ngực bệnh nhân. Đây chăng? Tôi tự hỏi bằng mắt và không muốn lộ ra vẻ lúng túng trước mặt bệnh nhân. Tôi tê tại chỗ bằng lidocaine. (“bác sẽ cảm thấy tôi đang chọc và có cảm giác nóng nóng đó nhé.”) sau đó tôi cầm kim và chọc qua da. Tôi đẩy kim vào từ từ và không dám chắc vị trí của kim, đẩy từng chút 1 và tôi rất sợ sẽ chọc vào cái gì đó. Đây là 1 cái kim lớn và tôi không tin rằng tôi đang chọc nó vào ngực của ai đó. Tôi cố gắng luồn qua đoan mạch dốc nhưng không được

“Ow!” ông ấy kêu lên

“xin lỗi,” tôi nói. Bs S ra hiệu luồn tay xuống dưới xương đòn và tôi đã đưa kim qua được. tôi rút xilanh để hút nhưng cái gì đây? Không có gì hết. cô bảo đẩy sâu thêm vào. Tôi đã đẩy sâu hơn nhưng vẫn không có gì. Tôi phải rút kim ra ngoài nghi tắc kim và chọc lại lần nữa.

Ow!

Hình như tôi chọc quá nông. Tôi lại tìm vị trí khác dưới xương đòn để chọc lần nữa. vẫn không thể hút ra cái gì. Chắc tại ông quá béo, tôi nói với bệnh nhân vậy

. bs S mặc áo và đeo găng. “để tôi thử xem nào,” cô nói. Tôi đưa cô kim và đứng sang bên cạnh. Cô chọc kim 1 cách chính xác và hút ra máu trong xilanh, cô nói với bệnh nhân” tôi sẽ làm nhanh thôi”- còn tôi đây cảm thấy mình như lạc lõng, hụt hẫng.

Cô ấy để tôi làm các bước tiếp theo, tôi đã không thực sự biết về độ dài và sự mềm mại của nòng catheter khi tôi rút. Tôi gần như đã để nó chạm vào ga trải giường của bệnh nhân. Cuối cùng tôi khâu lại vụ trí vừa chọc

Ra khỏi phòng bệnh nhân, S nói rằng tôi đừng quá lăn tăn về chuyện vừa rồi. “cậu sẽ làm được thôi,” cô nói. “cần thực hành nhiều hơn.” Thủ thuật này rất quan trọng với tôi. Tôi không thể chịu nổi cảm giác khi chọc kim không biết sâu đến đâu thì đủ và phải mò mẫm trong ngực ai đó. Tôi chờ phim XQ ngực bệnh nhân và thật may mắn mọi thứ đều ổn: Tôi đã không chọc vào phổi và catheter nằm ở vị trí bên phải.

Không phải ai cũng thấy được sự hấp dẫn của ngoại khoa. Khi bạn còn là sinh viên, bạn lên phòng mổ lần đầu, bạn thấy các phẫu thuật viên dùng dao rạch lên thân thể ai đó giống như cắt hoa quả,  điều đó thật kinh khủng. Tôi đã há hốc mồm khi thấy máu và ruột.

Có câu nói về các phẫu thuật viên, đại ý là: “thi thoảng sai, nhưng không bao giờ lăn tăn hay nghi ngờ”. điều này dường như là sức mạnh của họ. mỗi ngày, các phẫu thuật viên phải đối mặt với những điều không chắc chắn, thông tin không rõ ràng, những điều khoa học cũng khó lí giải, kiến thức không sâu và chuyên môn không thực sự chắc. Thậm chí ngay với những phẫu thuật đơn giản, bạn cũng không thể khẳng định bệnh nhân sẽ sống hay chết được.

Tôi phân vân làm cách nào các phẫu thuật viên biết rằng họ nên làm gì để tốt cho bệnh nhân khi mọi thứ đều không rõ ràng, máu có thể phun ra, trong mổ không kiểm soát được…tất nhiên là không thể nhưng họ vẫn làm.

Sau đó, trong khi vẫn là sinh viên, tôi đã được cho phép rạch 1 đường mổ. Các bác sĩ phẫu thuật đã vẽ một đường chấm ngắt quãng dài 6 inch bằng một cây bút đánh dấu trên bụng bệnh nhân đã gây mê, trước sự ngạc nhiên của tôi-bs đã đưa cho tôi con dao mổ. Tôi nhớ nó vẫn còn ấm do vừa từ nồi hấp khử trùng lấy ra.

Bác sĩ phẫu thuật đã cho phép tôi căng da bằng ngón cái và ngón trỏ ở bên tay thuận. Anh ấy nói với tôi cần tạo 1 đường rạch mảnh sâu xuống lớp mỡ. Tôi đặt lưỡi dao lên da bụng bệnh nhân và cắt. Bài học này thật là kì lạ và gây nghiện, trộn lẫn sự phấn khởi, sự băn khoăn. Tôi đã làm không được tốt như tôi muốn. (Da dày và đàn hồi, đầu ngón tay của tôi đã trượt lên da khiến tôi cắt không đủ sâu. Tôi phải cắt 2 lần). Thực tại khiến tôi muốn trở thành 1 bác sĩ ngoại khoa không phải là 1 người không chuyên cầm con dao mổ như thế này, mà là 1 người làm điều này rất tự tin như thể nó là công việc thường ngày vậy.

Trong ngày đầu tiên làm bác sĩ nội trú ngoại khoa, tôi được phân công ở phòng cấp cứu. Một trong những bệnh nhân đầu tiên của tôi là một người phụ nữ gầy gò, tóc đen, khoảng hơn 20 tuổi; răng nghiến chặt do bị đinh ở chân ghế gỗ chọc vào lòng bàn chân. Cô đứng lên ghế trong nhà bếp và nó bị gãy, cô cố nhảy lên nhưng không được. Cô bị đinh 3 phân chọc vào vào chân. Tôi đã cố gắng tạo vẻ mặt như tôi đã từng gặp trường hợp như này cả trăm lần rồi. Tôi kiểm tra lại chân của cô ấy và nhận ra rằng có vẻ chiếc đinh đâm vào xương ngón chân cái. Không chảy nhiều máu, hiện tại tôi cảm thấy nó không gây nứt xương.

“Wow, chắc chị đau lắm,” tôi thốt lên 1 cách ngớ ngẩn.

Điều gì sẽ xảy ra sau khi tiêm uốn ván và rút cây đinh ra. Sẽ chảy máu hay gãy xương ngón chân cái, hay 1 cái gì đó nặng nề hơn.Lúc này tôi bắt đầu ngó nghiêng tìm  Dr. W,  bác sĩ trực chính. Tôi thấy  anh  đang  khám 1 bệnh nhân bị tai nạn xe ô tô. Bệnh nhân trong tình trạng hoảng loạn, mọi người thì la hét ầm ĩ, máu chảy tung tóe khắp sàn. Tôi tự nhủ đây không phải lúc chạy ra hỏi.

Tôi cho cô ta đi chụp X Q. Tôi nghĩ là cô ta chắc không bị gãy xương. Khoảng 1h sau kết quả về không có hình ảnh gãy xương, “đây là đầu ngón chân cái của cô.” Tôi chỉ cho bệnh nhân trên phim. “cô thấy đấy, cây đinh cắm vào đầu xương ngón chân cái,” tôi nói. Vậy giờ sao? Cô ta hỏi. à đúng rồi, giờ phải làm sao nhỉ

Tôi tới gặp Dr. W. và chỉ cho anh ấy vấn đề trên phim. Anh ta cười khục khục (chuckled – cười như gà mái cục cục hay còn gọi là khúc khích) khi nhìn phim và hỏi tôi giờ phải làm gì. “nhổ đinh ra thôi?” tôi liều lĩnh đề xướng. “được,” anh ta nói, điều này có nghĩa là anh ta đồng ý. Tôi lấy 1 ống uốn ván và xin phép ra ngoài

Trở lại phòng, tôi nói với bệnh nhân là tôi sẽ rút cây đinh ra, chuẩn bị sẵn tinh thần khi cô ta nói “cậu á” nhưng không, cô nói, được thôi, bác sĩ,” lúc đấy người tôi thấy lâng lâng. Đầu tiên, tôi bảo cô ngồi lên bàn khám, để chân của cô sang 1 bên. Nhưng tư thế này có vẻ không thuận lợi. cuối cùng , tôi cho cô nằm ra thò chân ra cuối bàn. Mỗi khi cử động lại thấy cô đau tăng lên. Tôi tê tại chỗ vào gần vị trí đinh đâm vào. Tôi giữ chân cô bằng 1 tay rồi bỗng nhiên tôi giật mình

Tôi có thể làm không? Tôi có nên rút đinh ra không? Ai cho phép tôi làm điều này?

Cuối cùng tôi tự trấn an rằng sẽ chẳng có việc gì đâu. Tôi đếm 1-2-3 và nhổ, quá thận trọng khi rút mạnh ra nhưng không. Cô gào lên. Chiếc định vẫn không ra. Tôi nhổ lại lần nữa và đã rút được nó ra, không thấy chảy máu. Tôi rửa vết thương như sách dạy. cô có thể đi được nhưng chân vẫn còn đau. Tôi chú ý cô về vấn đề nhiễm khuẩn và các dấu hiệu nếu có. Tôi tiêm cho cô 1 mũi uốn ván và dặn dò về các tác dụng phụ của thuốc. Cô cảm ơn tôi rất nhiều, tôi thấy mình như 1 con chuột được sư tử cảm ơn—cả tối hôm đấy tôi phê phê và thấy hãnh diện vì mình

Trong phẫu thuật, hay bất kỳ thứ gì, kỹ năng và sự gan dạ cần được học thông qua kinh nghiệm. Dần dần và lặp lại nhiều lần. Giống như vận động viên tennis và người thổi kèn O-ba, những người phải vất vả tập luyện. Chúng ta cần thực hiện sao cho giỏi tất cả những thứ chúng ta làm. Có một thứ khác trong y học, thứ chúng ta thực hành là con người.

Lần thứ 2 tôi đặt đường truyền tĩnh mạch không thuận lợi bằng lần 1. Bệnh nhân của tôi nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt, nguy hiểm tới tính mạng, có máy thở và cần lập đường truyền để đưa thuốc vận mạch. Cô ấy được dùng thuốc an thần liều cao, và điều này khiến tôi cảm thấy thật tốt. Cô ấy sẽ không thể để ý đến sự chậm chạp của tôi.

Bây giờ tôi chuẩn bị đồ đã tốt hơn. Tôi đặt gối cuộn dưới vai và tiêm lidocaine. Tôi kiểm tra kết quả xét nghiệm sinh hóa, kết quả tốt. Tôi trải xăng rộng ra người bệnh nhân, để tránh rơi catheter hay nòng như lần trước, phải chắc chắn nó không chạm vào bất cứ thứ gì vô khuẩn.

Tôi xác định vị trí trên ngực bệnh nhân, tôi đâm kim luồn thật dứt khoát và sâu. Gì vậy? hút ra không có gì và tôi thử lại 1 lần nữa ngay sau đó- cũng không có gì. Sau đó, trong 1 khoảnh khắc ngắn, máu đã chảy vào ống tiêm. Điều này cho thấy kim luồn đã ở trong ven. Tôi giữ kim bằng 1 tay và rút lõi kim luồn bằng 1 tay còn lại. Nhưng xilanh quá chặt do đó tôi kéo kim lên 1 chút, và thôi xong, kim đã chệch khỏi ven.

Máu bắt đầu chảy ra ở thành ngực. Tôi ấn vội ấn chặt hết sức trong 5 phút nhưng ngực cô ấy chỗ tôi chọc nó đen lại. Máu tụ lại làm tôi không thể luồn kim qua đó nữa. Tôi đã muốn từ bỏ. Nhưng cô ấy cần đặt một đường truyền và 1 bác sĩ nội trú như tôi – lần thứ 2 trong năm nay thúc giục tôi rằng- tôi phải thành công.

Sau khi cho chụp XQ, tôi đã không đâm phải phổi, bác sĩ W đã cho phép tôi thử lại với 1 bộ dây luồn mới. Tuy nhiên, tôi vẫn nhớ, trước khi tôi trở lại, bệnh nhân đã được bác sĩ S thực hiện việc này. Phải mất vài phút và 2 – 3 lần lấy ven mới được và điều này tôi thấy tốt hơn. Tôi lại tự an ửi mình- có lẽ cô ấy là người khó lấy ven

Khi tôi thất bại với bệnh nhân thứ 3 vài ngày sau đó, tôi bắt đầu nghi ngờ về khả năng của mình. Lại 1 lần chọc nữa, chọc chọc và hút chẳng ra cái gì. Tôi đã phải dừng lại, bước sang chỗ khác để bác sĩ trực người ta chọc ven.

Bác sĩ nội trú ngoại khoa, theo chủ nghĩa ham ham học hỏi. Họ tin vào thực hành, chứ không tin vào tài năng (lao động chân tay, không cần trí óc). Mọi người thường cho rằng bạn phải có một bàn tay tuyệt vời để trở thành bác sĩ phẫu thuật, nhưng điều này là không đúng. Khi tôi phỏng vấn để tham gia các chương trình phẫu thuật, không ai kiểm tra kỹ năng hay thao tác tay tôi như nào. Thậm chí bạn không cần cả 10 ngón tay để được chấp nhận. Nhưng chắc chắn rằng, tài năng sẽ giúp đỡ bạn rất nhiều. Những chuyên gia nói rằng, khoảng 2 đến 3 năm họ lại tìm được một người thực sự có tài năng trong 1 khóa đào tạo –  người có thể học những kĩ năng phức tạp trong khóa đào tạo một cách nhanh chóng, nhìn thấy toàn bộ vấn đề của cấp cứu, chẩn đoán các vấn đề trước khi nó xảy ra. Tuy nhiên, các bác sĩ phẫu thuật cho rằng, thứ quan trọng nhất với họ là tìm được một người tận tâm, cần cù và khờ dại để thực hành những công việc khó khăn.

Kỹ năng, những bác sĩ phẫu thuật tin rằng họ có thể học được; sự bền bỉ thì không thể. Đây là cách tiếp cận lỏng lẻo trong tuyển dụng, nhưng nó vẫn được áp dụng trên tất cả các con đường lên các cấp bậc, thậm trí cả ở những khoa phẫu thuật hàng đầu. Họ đưa những tay sai vặt không có kinh nghiệm trong phẫu thuật vào, dành vài năm đào tạo họ và sau đó đưa những con người đó lên giữ các vị trí như họ vậy.

Và điều này là sự thật hiển nhiên, hiện nay có nhiều nghiên cứu về những người ưu tú –  những nghệ sĩ vi – ô – lông, những tuyển thủ cờ vua vĩ đại, những vận động viên trượt băng chuyên nghiệp, các nhà toán học… và sự khác biệt lớn nhất giữa họ và những người bình thường là sự tích lũy thực hành có ý thức. Thật vậy, tài năng quan trọng nhất là tài năng thực hành ở chính bản thân họ. K-Andress-Erikson một nhà tâm lý học và chuyên gia về con người, chỉ ra rằng, yếu tố quan trọng nhất, yếu tố được coi là bẩm sinh của một ai đó là sẵn sàng tham gia vào các khóa đào tạo một cách kiên trì. Ví dụ như: một người nghệ sĩ tài năng hàng đầu mà không thích luyện tập thì cũng giống như một người bình thường thôi (đó là lý do vì sao các vận động viên, nghệ sĩ thường không theo được nghề khi họ về hưu ). Tuy nhiên hơn những người khác là họ có ý thức để đi đúng hướng. Tôi không chắc tôi làm được gì. Cái gì mới là tốt! Tôi phân vân, tiếp tục chọc đường truyền trung tâm khi tôi không tiếp cận đúng vị trí? Nếu tôi có thể quên đi những bước tôi làm không đúng thì sau đó tôi có thể chú tâm hơn ở những bước tiếp theo. Nhưng tôi đã không thể làm như vậy. Tất cả mọi người, tất nhiên, đã có nhiều lời hướng dẫn. Cần chọc mũi kim một góc xiên lên. Không, cần chọc mũi kim một góc xiên xuống. Không, lệch kim rồi. Trong một thời gian, tôi đã cố gắng không chọc lệch ven, tuy nhiên chẳng bao lâu, một trường hợp mới đã phát sinh.

Lúc đó là cuối ngày và tôi đã trực cả đêm hôm trước. Bệnh nhân béo phì, nặng hơn 100kg, ông không thể nằm ngửa vì mỡ đè vào bụng và ngực gây khó thở. Dở cái là ông cần đặt CVC. Ông ấy có một vết thương nặng và cần dùng kháng sinh đường tĩnh mạch mà không ai có thể lấy ven ngoại vi cho ông ấy. Tôi nghĩ rất ít hi vọng thành công. Nhưng một nội trú đã bảo tôi hãy thử đường truyền tĩnh mạch trung tâm

Tôi đến phòng ông ta. Nhìn ông rất sợ hãi, nhưng ông nói đã hiểu được vấn đề và sẽ cố gắng phối hợp. tôi quyết định sẽ để ông ngồi tựa trên giường cho đến những phút cuối cùng có thể. Xem liệu rằng mọi việc sẽ như thế nào sau đó.

Tôi đi chuẩn bị đồ, sát trùng và trải xăng trên ngực trong khi ông ngồi tựa giường. Bác sĩ S có mặt lúc này và ngay khi mọi thứ đã sẵn sàng, tôi nhờ cô ấy vỗ nhẹ vào lưng bệnh nhân và cho bệnh nhân thở oxy qua mask. Mỡ của ông cuộn lên tận ngực như gợn sóng. Tôi không thể sờ được xương đòn để chọc dò vào phía trên bên phải. Bệnh nhân lúc này khó thở, mặt đỏ bừng. Tôi nhìn sang bs S “ Hay chị làm đi??”!. “Tiếp tục đi” cô ra hiệu. Tôi đã đoán gần đúng vị trí ở bên phải, gây tê bằng lidocain, rồi chọc 1 chiếc kim lớn vào. Trong chốc lát, tôi nghĩ nó vẫn ko đủ dài để có thể đi qua, nhưng rồi tôi cảm thấy đầu mũi kim trượt dưới xương đòn của bệnh nhân. Tôi đẩy xuống sâu hơn chút nữa và hút thử kim. Thật ko ngờ hút ra đầy máu. Tôi cố định kim, ko cho nó di chuyển dù chỉ là 1 milimet, đồng thời tôi rút nòng và luồn guidewire (một loại dây dẫn) vào. Quá trình tiến hành rất suôn sẻ. Lúc này bệnh nhân đang chật vật để thở . Chúng tôi nâng ông ngồi lên để ông thở dễ hơn và sau đó lại nằm xuống, lúc này tôi có lối vào rộng rãi để đặt cvc vào. “ Tốt lắm” đó là tất cả những gì S nói, rồi cô ấy rời đi. Tôi thậm chí không nhớ nổi mình đã làm sai những gì hôm đó.

Thực hành thực sự thú vị như vậy!. Ngày qua ngày, bạn làm chỉ làm những công việc nho nhỏ và rồi đến 1 ngày bạn sẽ làm được tất cả mọi thứ. Khi bạn có ý thức học tập, sẽ có những thứ bạn thu nhận trong vô thức và bạn không thể nói chính xác rằng nó như thế nào.

Cho tới bây giờ tôi đã đặt hàng trăm case catheter tĩnh mạch trung tâm tuy nhiên không có nghĩa là tôi ko thể mắc sai sót. Tất nhiên, tôi muốn chia sẻ công bằng về thứ người ta thích gọi là “ điều kiện bất lợi”. Tôi đã từng làm thủng phổi của một bệnh nhân và tôi cá là việc này sẽ xảy ra lần nữa. Tôi vẫn có những case tưởng như dễ dàng nhưng không, mặc dù tôi làm đủ mọi cách

Nhưng cũng có những lần khác, mọi thứ đều thuận lợi. Bạn không cần nghĩ nhiều, không cần tập trung. Mọi bước đều diễn ra dễ dàng. Bạn lấy kim, đâm qua ngực. Bạn cảm nhận được mũi kim di chuyển và trượt di dễ dàng qua lớp da, đi nhẹ qua lớp cơ dày, rồi tài tình vượt qua thành tĩnh mạch và bạn đã ở trong nó. Cảm giác ấy thật tuyệt!

Học hành trong ngoại khoa là sự tóm tắt của quá trình cố dõi theo những việc nhỏ, theo đuổi kiến thức lặp đi lặp lại, càng những công việc khó thì rủi ro càng cao. Trước tiên bạn làm những công việc cơ bản: đi găng, mặc áo, cách che phủ bệnh nhân, cách cầm dao, cách buộc chỉ (chưa đề cập đến việc cách ra y lệnh như thế nào, cách làm việc với máy tính, cách cho thuốc). Rồi sau đó công việc ngày càng trở nên khó khăn hơn: làm thế nào để rạch da, cách dùng dao điện, mở ngực, buộc chỉ cầm máu, cắt khối u, đóng vết mổ sau phẫu thuật u vú. Sau 6 tháng, tôi đã hoàn thành ……, thực hiện được phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa, ghép da, mổ thoát vị và phẫu thuật cắt bỏ vú. Đến cuối năm nhất, tôi đã cắt trĩ, cắt cụt chi và sinh thiết u. Cuối năm thứ 2, tôi đã mở khí quản, phẫu thuật ruột non và nội soi cắt túi mật.

Hiện tại tôi đang ở năm thứ 7.  Đến bây giờ thì việc rạch da dường như ko là gì cả, đơn thuần chỉ là việc đầu tiên của một ca phẫu thuật, một khi đã tiến vào bên trong thì chỉ còn cuộc chiến sinh tử. Những ngày này, tôi đang cố gắng học cách phẫu thuật phình động mạch chủ bụng, cắt bỏ ung thư tụy, mở động mạch cảnh ngoài do tắc nghẽn. Tôi đã nhận ra không phải là khéo léo hay vụng về, chỉ có luyện tập và ngày càng luyện tập tôi mới có thể làm đc chúng

Thật khó khăn khi giải thích cho bệnh nhân. Trước mỗi ca phẫu thuật, tôi đi qua khu vực phòng chờ và giới thiệu bản thân với bệnh nhân. Tôi luôn giới thiệu. “Xin chào, tôi là bác sĩ sẽ phẫu thuật cho bạn ” kèm theo đưa bàn tay ra cùng nụ cười nở trên môi. Chúng tôi trò chuyện, tôi trả lời câu hỏi. Và hầu như họ luôn sửng sốt “Chỉ có anh phẫu thuật cho tôi”, họ nói. Tôi cố gắng trấn an. “Không phải lo lắng. Tôi chỉ hỗ trợ, “tôi nói. Tất nhiên có bác sĩ giám sát và hướng dẫn tôi. Gần đây tôi có cắt ung thư đại tràng ở bệnh nhân nữ 75 tuổi. Người hướng dẫn tôi theo dõi từ đầu đến cuối, và chính người đó quyết định nơi nào để cắt và cắt như nào.

Dù sao nói chỉ hỗ trợ thôi cũng là 1 kiểu nói tránh. Sau tất cả, tôi là người cầm dao? Tôi đứng ở vị trí của ng phẫu thuật? và có người hướng dẫn hỗ trợ tôi. Điều này được thể hiện rất rõ khi tôi nối đại tràng. Có 2 cách để nối 2 đầu đại tràng với nhau: khâu chúng lại bằng tay hoặc khâu bằng máy. Khâu bằng máy thì nhanh hơn nhưng bác sĩ hướng dẫn tôi đề nghị tôi khâu bằng tay không chỉ vì tốt cho bệnh nhân mà còn vì tôi đã từng làm nó vài lần trước đó. Khi khâu chuẩn thì kết quả sẽ giống nhau nhưng anh ta muốn quan sát kỹ khi tôi thực hiện thủ thuật này. Như một con diều hâu, anh ta quan sát tôi. Những mũi khâu của tôi chậm và không chính xác. Có chỗ anh phát hiện tôi khâu quá thưa và bắt tôi khâu bổ sung thêm vào giữa, như vậy miệng nối sẽ không bị rò. Có chỗ khác anh thấy tôi đâm kim vào mô chưa đủ sâu để đảm bảo một mối nối vững chắc. Anh nói với tôi “ Xoay cổ tay nhiều hơn” . “ Như này á?” tôi nói. “ uh, đại loại như vậy”.

Trong y học, luôn có mâu thuẫn giữa việc phải điều trị tốt nhất cho bệnh nhân nhưng cũng cần giúp những người mới vào nghề có kinh nghiệm. Các nội trú cố gắng giảm thiểu nguy cơ tai biến bằng cách giám sát và phân bậc trách nhiệm. Nội trú có thể không chuyên, nhưng có họ ở xung quanh kiểm tra bệnh nhân, hỏi bệnh và giữ họ lại làm giảng viên dường như là một cách để trợ giúp bệnh viện. Nhưng vẫn có những lần đầu tiên không thành thạo của các bác sĩ trẻ:  khi cố gắng đặt CVC hay khâu nối 2 đoạn đại tràng.

Chúng tôi không ảo tưởng về điều này. Khi 1 bác sĩ mang người nhà đến để phẫu thuật, mọi người trong bệnh viện nghĩ rằng những học viên khó có thể được vào và đây không phải dịp để dạy 1 ca lâm sàng. Và nếu phải đặt catheter tĩnh mạch trung tâm, những người chưa có kinh nghiệm sẽ ko đc làm. Tuy nhiên, các phòng khám và các bệnh viện chuyên khoa có các bệnh nhân nghèo, say xỉn và mức thu nhập thấp là nơi rất tốt để thực hành. Các nội trú ngày nay ít có cơ hội làm việc độc lập mà không có sự giám sát của bác sĩ chính.

Quá trình giảng dạy không được thoải mái vì liên quan nhiều vấn đề: đạo đức và quyền của bệnh nhân. Bệnh nhân cấn được chăm sóc tốt nhất và đây là mục tiêu đào tạo. nhưng làm sao thành bác sĩ giỏi nếu không được thực hành? Nếu không được thực hành thì tương lai sẽ có nhiều người là nạn nhân. Vì vậy, việc đào tạo thường chờ đến sau khi bệnh nhân được gây mê và che phủ. Quá trình đào tạo này kéo dài hơn mọi người tưởng.

Tôi và chị gái cùng lớn lên tại 1 thị trấn nhỏ ở Athen, Ohio và bố mẹ tôi đều là bác sĩ. Khoảng thời gian dài trước đây mẹ tôi hành nghề bác sĩ nhi khoa bán thời gian, chỉ làm nửa ngày và làm 3 ngày trong tuần. Mẹ tôi làm như vậy vì công việc của bố tôi, một bác sĩ tiết niệu rất bận rộn và thành công. Cho tới bây giờ, bố tôi đã đạt được thành công lớn trong hơn 20 năm và văn phòng của ông lộn xộn với đầy những bằng chứng về điều đó. Một căn phòng chứa đầy hồ sơ bệnh nhân, quà tặng của mọi người từ khắp nơi (sách, tranh vẽ, đồ gốm, chặn giấy làm bằng tay, các tác phẩm thổi thủy tinh và những chiếc hộp điêu khắc…). Phía sau bàn làm việc của ông có 1 hộp  nhựa chứa hàng nghìn viên sỏi thận mà ông đã từng lấy ra cho bệnh nhân.

Chỉ bây giờ, khi tôi đã gần kết thúc sự nghiệp học hành, tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều về sự thành công của cha tôi. tôi nghĩ việc phẫu thuật phụ thuốc vào kiến ​​thức và kỹ năng được học và hoàn thiện trong thực tế. Có lần, như tôi đã hình dung và lên kế hoạch về nhiệm vụ học tập (cắt túi mật, cắt ruột thừa, cắt tuyến tiền liệt..). mục tiêu sẽ đạt tối đa sau 10 hay 15 năm. Thực tế, không như vậy, cha tôi nói với tôi: “rồi con sẽ nhận ra những gì con biết đã lỗi thời, kỹ thuật và máy móc mới xuất hiện để thay thế cái cũ. Ba phần tư những gì bố làm hôm nay, chúng không bao giờ học được ở trường”, ông nói. Tại bệnh viện của bố tôi, có anh đồng nghiệp đang học cách cấy ghép bộ phận giả- dương vật, phục hồi sau thắt ống dẫn tinh, cắt tuyến tiền liệt bảo tồn thần kinh, cấy ghép cơ vòng niệu đạo nhân tạo. Anh ấy đã phải học cách tán sỏi laser, đặt jj niệu quản

Đây là thực tế, tiến bộ khoa học không ngừng phát triển và bác sĩ phẫu thuật không có lựa chọn nào khác ngoài cập nhật cái mới. các phẫu thuật viên học lý thuyết sau đó xem vài đoạn phim. Thực hành nội soi trong buồng kín tập gắp các hạt đậu. khoa tôi vừa mua thiết bị robot phẫu thuật 9180 $. Chúng tôi đã cử 2 bác sĩ và 2 y tá đi học trên lợn tại San Jose. Họ phải học nguyên tắc hoạt động của robot và cách sử dụng nó

Bệnh nhân cuối cùng vẫn là người hưởng lợi ích, nhưng những bệnh nhân đầu tiên được áp dụng thì không và thậm chí còn bị tổn hại. Hãy xem xét những báo cáo của các đơn vị phẫu thuật nhi của bệnh viện nổi tiếng Great Ormond Street ở London, đăng chi tiết trên Tạp chí Y học Anh vào mùa xuân năm 2000. Các bác sĩ mô tả kết quả phẫu thuật trên 325 trẻ bị bệnh tim bẩm sinh nặng, có chuyển vị của các động mạch lớn, trong thời kỳ (1978-1998) với các dị tật: động mạch chủ xuất phát từ phía bên phải của tim thay vì bên trái và động mạch phổi từ bên trái thay vì bên phải. Kết quả là, máu từ thất phải đi vào cơ thể thay vì lên phổi để thực hiện chức năng oxy hóa. Trẻ đa số tử vong. Trong nhiều năm, người ta thấy chuyển lại vị trí các gốc động mạch là không khả thi về mặt kỹ thuật. Thay vào đó, bác sĩ phẫu thuật đã làm một cái gì đó gọi là phẫu thuật Senning: họ đã tạo ra một đoạn nối tắt bên trong tim để cho máu từ phổi trở lại về thất phải. Phẫu thuật này cho phép trẻ em sống đến tuổi trưởng thành, rất ít sống đến già. Sau đó, vào những năm 1980, một loạt các tiến bộ công nghệ đã làm cho nó có thể chuyển vị các đại động mạch một cách an toàn. Nó nhanh chóng trở thành phẫu thuật được ưa chuộng. Năm 1986, các bác sĩ phẫu thuật Great Ormond Street đã báo cáo tỷ lệ tử vong hàng năm sau phẫu thuật senning kéo dài tuổi thọ từ 47 lên 63 tuổi. Tuy nhiên, cái giá của việc “tập” làm này thật kinh khủng. Trong 70 trường hợp đầu, có 25% ca tử vong. Sau đó những ca sau tỷ lệ tử vong chỉ còn 6%

Vì vậy, vừa muốn tốt cho bệnh nhân, vừa muốn đào tạo thì 2 cái này là những điều trái ngược nhau, không thể xảy ra được. Đó hoàn toàn là mơ mộng.

Mỗi khi chúng ta tiếp xúc bệnh nhân giải thích cho họ về thủ thuật cần làm. Bạn luôn nói “Bạn cần đặt đường truyền trung tâm” mà không bao giờ nói “Tôi đang học cách đặt đường truyền trung tâm.” Đôi khi chúng ta lần đầu tiên làm nhưng xu hướng là giải thích như chúng ta là 1 phẫu thuật viên có kinh nghiệm vậy. Chúng ta có bao giờ nói với bệnh nhân rằng vì chúng ta mới tập làm  nên rủi ro cho họ chắc chắn sẽ cao hơn, và rằng họ rất có thể sẽ có kết quả tốt hơn nếu làm bởi những người có nhiều kinh nghiệm? Chưa bao giờ tôi thấy ai hỏi bệnh nhân rằng họ có đồng ý cho làm hay không? Đa số họ sẽ nghĩ bệnh nhân đồng ý cho làm thôi?

Vậy nếu ta nói với bệnh nhân rằng” tôi sẽ tập làm trên người bác” liệu họ có chấp nhận cho chúng ta làm không? Hay chúng ta lờ đi hoặc nói dối bệnh nhân?

Nếu có ai nói với bạn “tôi có thể tập làm trên bạn không” bản thân tôi chắc chắn trả lời là không.


Một buổi sáng chủ nhật, khi con trai cả của tôi, Walker, mười một ngày tuổi, đột nhiên suy tim nặng lên do bệnh tim bẩm sinh. động mạch chủ có đoạn bị teo. Vợ tôi và tôi vô cùng sợ hãi khi gan thận bắt đầu suy nhưng sau phẫu thuật tạo hình may mắn cháu đã không sao, sau 2 tuần rưỡi cháu đã được về nhà

Cháu được cho dùng 2 loại thuốc tim mạch và phải cai sữa. Khi Walker lớn, động mạch chủ sẽ có thể cần nong bằng bóng.

Trong bệnh viện, Walker đã được chăm sóc bởi một đội ngũ đầy đủ các bác sĩ tim mạch, từ nghiên cứu sinh đào tạo đặc biệt đến những bác sĩ mới vào. Những ngày trước khi xuất viện, một trong hai người đàn ông trẻ tuổi tiếp cận tôi, cho xem thẻ bác sĩ của mình và đề nghị tôi cho Walker đến anh ta khám lại theo hẹn. Trong số những người trong nhóm, anh là một trong những người dành thời gian chu đáo nhất cho Walker. Cậu là 1 trong những người phát hiện ra con zai tôi khó thở, chẩn đoán và cho thuốc cho Walker và trả lời câu hỏi của chúng tôi mỗi ngày.

Nhưng tôi biết có sự khác biệt. “Tôi sợ rằng chúng tôi sẽ hẹn khám với Tiến sĩ Newburger,” tôi nói. Cô là trưởng khoa và cũng là 1 chuyên gia về lĩnh vực này. Cậu ta nhìn tôi bỡ ngỡ.

“anh biết đấy, tôi cũng là 1 bác sĩ giỏi”, cậu nói.

Tôi lắc đầu.

Tôi biết điều này là không công bằng. Con trai tôi có vấn đề bất thường và rất cần bác sĩ có kinh nghiệm. Đây là con tôi. Với một sự lựa chọn, tôi sẽ luôn luôn chọn sự chăm sóc tốt nhất mà tôi có thể cho con trai tôi.

Theo nghĩa đen là tôi đang né tránh bác sĩ này. Nếu 1 bác sĩ đến đặt đường truyền trung tâm cho bạn, không ai hỏi ý kiến bạn bạn có đồng ý cho người đó đặt hay không. Còn nếu hỏi chắc chắn người ta sẽ chọn ai đó có kinh nghiệm.

Trở lại với câu chuyện của tôi. Hồi 14:00 Tôi đang ở trong đơn vị chăm sóc đặc biệt. Một y tá nói với tôi đường truyền trung tâm của ông G bị tắc. Ông G nằm đây đã hơn một tháng nay. Ông hơn 60 tuổi, trông suy kiệt hốc hác. Có lỗ rò ruột non, phẫu thuật đóng lại nhưng thất bại nên đã dẫn lưu qua da. Hiện tại ông đang nuôi dưỡng đường tĩnh mạch để chờ vá lại lỗ rò. Anh ta cần đặt đường truyền trung tâm mới. Tôi có thể làm điều đó, bây giờ tôi đã là người có kinh nghiệm. nhưng giờ tôi có vai trò mới: Tôi sẽ hướng dẫn học viên nữ đặt. Tôi nói với cô ấy về ông G. Tôi hỏi cô có thể đặt cvc cho bệnh nhân không?  Cô không thể che giấu thoáng nhăn mặt. tôi có thể cảm giác cô ta sợ hãi như tôi đã từng

Cô bắt đầu tập trung khi tôi hướng dẫn các bước. Cô làm theo gần như tất cả các bước, nhưng quên điều quan trọng là kiểm tra xét nghiệm và mức độ khó chịu của bệnh nhân với heparin

Nửa giờ sau, khi cô sát trùng và trải xăng, kết quả xét nghiệm bình thường

” bạn đã cuộn khăn?” Tôi hỏi.

Cô quên cuộn khăn. Tôi cuộn một chiếc khăn và đặt dưới vai ông G. Tôi nhìn vào mặt bệnh nhân và hướng dẫn những gì ông phải làm. Ông gật đầu

tôi thấy bệnh nhân có vẻ căng thẳng, thở dồn dập hơn chắc lo cô này chọc vào phổi mình . Cô tê tại chỗ và chọc kim nhưng góc sai hoàn toàn. Tôi hướng dẫn cô chọc lại vị trí khác. Điều này chỉ làm cho cô run hơn. Cô đẩy vào sâu hơn và tôi biết cô ấy đã chọc chệch. Cô rút xi lanh: không có máu. Cô lại chọc và thử lại lần nữa. Và một lần nữa, lại chọc sai góc. Lần này ông G giật lên trong đau đớn. Tôi giữ cánh tay của bệnh nhân. Hãy thêm thuốc tê cho bệnh nhân . Đó là tất cả tôi có thể nói. cô không thể học mà không làm, tôi tự nhủ . Và tôi cho cô thử lại lần nữa


Bạn cũng có thể truy cập website bằng tên miền https://capnhatykhoa.net

Bình luận của bạn