» Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P10 -Vết cắt cuối cùng Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P10 -Vết cắt cuối cùng – Y học online

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P10 -Vết cắt cuối cùng



Bệnh nhân của tôi đã chết; gia đình được tập hợp lại. Điều cuối cùng bạn phải làm: khám nghiệm tử thi. Làm thế nào bạn có thể làm điều đó mà không bận tâm gì?

Có lần tôi điều trị một phụ nữ ngoài tám mươi tuổi, bị xe đâm khi đang đi bộ tới trạm xe buýt. Bà bị vỡ xương sọ và chảy máu não, dù đã được phẫu thuật nhưng bà chết vài ngày sau đó. Vì vậy, vào buổi chiều mùa xuân sau khi bệnh nhân trút hơi thở cuối cùng, tôi đứng bên cạnh bà và cúi đầu với gia đình bà đang đầy nước mắt. Sau đó, một cách tế nhị, ngay cả khi tôi không sử dụng từ khủng khiếp mà tôi đã nói, thì “nếu được, chúng tôi muốn khám nghiệm tử thi để xác nhận nguyên nhân cái chết”.

Khám nghiệm tử thi? Một người cháu nói với vẻ mặt kinh hoàng. Anh ta nhìn tôi như thể tôi là một con voọc vây quanh cơ thể dì của anh ta. Bà ấy đã chịu đựng đủ rồi?”

187

Khám nghiệm tử thi trước đây là thường quy. Nhưng bây giờ nó trở thành thứ hiếm. Con người chưa bao giờ thoải mái với suy nghĩ sẽ bị mổ xẻ thân thể sau khi họ chết. ngay cả với 1 bs phẫu thuật, cảm giác ấy cũng khó có thể chịu đựng được

Cách đây không lâu, tôi đã đi xem đằng sau 1 cánh cửa kim loại. Nó có trần nhà cao, sơn bong tróc và sàn lát gạch màu nâu dốc xuống cống thoát nước trung tâm. Có một đầu đốt Bunsen trên mặt bàn, và một cái cân treo đồ tạp hóa kiểu cũ, với thước đo mũi tên màu đỏ mặt đồng hồ lớn và một cái chảo bên dưới, để cân các bộ phận. Trên các kệ xung quanh căn phòng có những phần màu xám của não, ruột và các cơ quan khác ngâm trong các hộp giống hộp đựng thức ăn. Trên 1 bàn giải phẫu là bệnh nhân của tôi, nằm dài ra, hoàn toàn trần truồng. Nhóm khám nghiệm tử thi chỉ mới bắt đầu công việc của mình

Các bác sĩ phẫu thuật vẫn giữ được vẻ dịu dàng và thẩm mỹ trong công việc của họ, họ vẫn làm thật tinh tế với những chi tiết nhỏ nhất.

Trong phòng mổ, chúng tôi tuân theo một quy trình chăm sóc tỉ mỉ, tỉ mỉ từ việc di chuyển bệnh nhân, chúng tôi không muốn tạo ra nhiểu vết thâm. Còn ở đây, khi da của bệnh nhân chạm vào bàn mổ

Họ làm ướt cô ấy và cái bàn bằng vòi nước trước khi lôi cô vào vị trí để làm

Bs khám nghiệm đứng bên lề và người phụ cầm lấy dao.

Người phụ là một phụ nữ cao, mảnh khảnh khoảng ba mươi với mái tóc nâu thẳng. Cô đang mặc trang phục bảo vệ đầy đủ với mặt nạ, khẩu trang, găng tay và áo choàng nhựa màu xanh. Khi cơ thể bệnh nhân nằm trên bàn, cô đặt một khối kim loại sáu inch dưới lưng, giữa hai xương bả vai, để đầu rơi xuống và ngực cong lên. Sau đó, cô lấy một con dao mổ trong tay, một lưỡi dao số 6 lớn và tạo ra một vết rạch hình chữ Y khổng lồ rơi xuống theo đường chéo từ mỗi vai, cong nhẹ quanh mỗi vú trước khi đến giữa xương mu.

Bác sĩ phẫu thuật đã quen với việc mở cơ thể. Thật dễ dàng để tách 1 người đã chết nằm trên bàn theo giải phẫu. Tuy nhiên, tôi không thể giúp đỡ khi cô ấy làm việc: cô ấy đang cầm dao mổ như một cây bút, điều đó buộc cô ấy phải cắt từ từ bằng đầu lưỡi dao. Bác sĩ phẫu thuật được dạy cầm dao thẳng đứng và song song với vết mổ của họ, giữ con dao giữa ngón cái và bốn ngón tay, giống như một cây cung vĩ cầm và đưa phần bụng của lưỡi dao qua da theo độ sâu mong muốn

Người phụ lật vạt da. Với 1 cái cưa điện, cô cắt xuyên qua các xương sườn lộ ra dọc theo hai bên. Sau đó, cô nâng xương lồng ngực như thể nó là mui xe ô tô mở bụng và lấy hết tất cả các cơ quan quan trọng, bao gồm tim, phổi, gan, ruột và thận. Sau đó, hộp sọ được mở và bộ não cũng vậy

Trong khi đó, bs giải phẫu bệnh đứng ở 1 bàn phía sau cân nhắc, kiểm tra và đánh giá mọi thứ, chuẩn bị các mẫu để soi dưới kính hiển vi và kiểm tra kỹ lưỡng.

Tuy nhiên, Người phụ làm theo đung quy trình thông thường, vết rạch hộp sọ ở phía sau tai và sẽ được che hoàn toàn bởi mái tóc của cô. Cô cũng cẩn thận để xếp ngực bụng gọn gàng, khâu vết mổ chặt bằng chỉ. Có vẻ trông bệnh nhân của tôi vẫn giống như trước kia.

Một trong những bệnh nhân đầu tiên mà tôi dự kiến ​​sẽ yêu cầu khám nghiệm tử thi là một bác sĩ người New England đã nghỉ hưu bảy mươi lăm tuổi, ông đã chết trong một đêm mùa đông khi tôi ở cùng ông ta. Herodotus Sykes (không phải tên thật của ông) đã được đưa đến bệnh viện do vỡ phình động mạch chủ bụng và được mổ cấp cứu. Ông đã sống sót và hồi phục cho đến tận ngày hôm sau, huyết áp tụt 1 cách đáng báo động và máu bắt đầu chảy từ dẫn lưu ổ bụng.  Chúng tôi có thể đã phẫu thuật lại nhưng cơ hội sống sót rất thấp và bác sĩ phẫu thuật của ông không nghĩ ông chịu nổi ca mổ lần nữa

“Anh ấy nói đúng. Không phẫu thuật nữ”a, Sykes nói với tôi. Ông ấy đã chịu đựng đủ rồi. chúng tôi gọi cho vợ ông và sau 2 giờ đồng hồ bà đã đến bệnh viện  

Đó là khoảng nửa đêm. Tôi ngồi với ông khi ông đang nằm im 1 chỗ, máu vẫn chảy, hai cánh tay ông chùng xuống, đôi mắt không có chút sợ hãi. Tôi tưởng tượng vợ ông điên cuồng, bất lực, bằng mọi cách lao xe đến bệnh viện

Sykes vẫn nằm đó, và lúc 2:15 sáng, vợ ông đến. bà nhìn thấy ông nằm đó, nhưng bà vẫn đứng vững. Bà nhẹ nhàng lại gần ngồi xuống nắm lấy tay ông. Bà siết chặt tay ông và ông cũng vậy. Tôi đã đi ra để họ ở lại

Lúc 2:45, y tá gọi tôi vào. Tôi nghe bằng ống nghe, rồi quay sang bà Sykes và nói với bà rằng ông đã đi rồi. bà rơi nước mắt lặng lẽ, nước mắt rót xuống, và dường như yếu đuối và nhỏ bé lại. Một người bạn đi cùng bà sớm xuất hiện, đưa tay ôm bà và dẫn bà ra khỏi phòng.

Chúng tôi yêu cầu khám nghiệm tử thi như mọi khi để xác nhận nguyên nhân cái chết và xem có lỗi nào của chúng tôi. Đây là khoảnh khắc đáng lẽ tôi phải hỏi người vợ đang tuyệt vọng và quay cuồng vì sốc. Nhưng tôi bắt đầu nghĩ, đây là một trường hợp mà khám nghiệm tử thi sẽ là vô nghĩa. Chúng tôi biết những gì đã xảy ra với một bệnh nhân có nhiễm khuẩn dai dẳng và vỡ phình động mạch chủ bụng. tiên lượng tử vong gần như 100%

Và thế là tôi để bà Sykes đi..

Hiện này các ca khám nghiệm tử thi chỉ được thực hiện dưới 10% số ca tử vong. Nhiều bệnh viện không làm. Đây là một bước ngoặt kịch tính.

Ngày nay, chúng ta có quét MRI, siêu âm, y học hạt nhân, xét nghiệm phân tử, và nhiều hơn nữa. Khi ai đó chết, chúng ta đã biết tại sao. Chúng ta không cần khám nghiệm tử thi để tìm hiểu.

Tôi vẫn hay nghĩ vậy. Sau đó, tôi có một bệnh nhân đã thay đổi suy nghĩ của tôi.

Ông đã ở tuổi sáu mươi, râu ria và vui vẻ, một cựu kỹ sư đã tìm thấy thành công khi nghỉ hưu như một nghệ sĩ. Tôi sẽ gọi ông ta là ông Jolly. ông đã từng hút thuốc, trong thập kỷ trước, một lần đau tim, hai lần sửa phình động mạch chủ bụng, bốn lần phẫu thuật do huyết khối tắc mạch chi dưới. tuy nhiên chưa bao giờ ông hết lạc quan. Ông có những đứa con tuyệt vời, những đứa cháu xinh đẹp.

Ông Jolly đã đến bệnh viện để điều trị vết thương nhiễm trùng ở chân. Nhưng ông sớm bị suy tim sung huyết, tràn dịch màng phổi làm ông khó thở hơn. Chúng tôi phải đưa ông vào ICU, đặt NKQ và thở máy. Ông nằm đó 2 tuần. tuy nhiên, việc dùng lợi tiểu và thuốc tim mạch đã đảo ngược tình trạng bệnh, ông đã hồi phục. Và một buổi sáng chủ nhật rực rỡ, ông đang nằm trên giường, tự thở, xem chương trình buổi sáng trên TV được treo trên trần nhà. Tôi nói với ông chiều nay sẽ chuyển ông ra khỏi ICU. Ông có thể về nhà trong vài ngày tới

Hai giờ sau, một cuộc gọi khẩn cấp trên loa “code blue”. Khi tôi đến ICU và thấy cô y tá đang cong lưng ép tim cho ông Jolly. “trước đó ong ấy vẫn ổn”, y tá nói. Khi đang xem TV, đột nhiên ông ngồi thẳng dậy có vẻ sốc và sau đó ngã ngửa ra, không đáp ứng. Lúc đầu, ông bị loạn nhịp sau đó có nhịp trở lại trên monitor, nhưng không có trở lại. ông phải đặt nội khí quản, cho xả dịch và epinephrine, lấy máu xét nghiệm và gọi chụp phim XQ ngực

Tôi chợt nghĩ đến các nguyên nhân có thể. Không có nhiều. XQ về phổi bình thường. không lẽ mất máu ồ ạt nhưng bụng bình thường. nhưng xét nghiệm các chỉ số vẫn ổn. không lẽ chèn ép tim? tôi lấy kim chọc tủy sống chọc vùng dưới xương ức và đưa nó vào khoang màng ngoài tim- không có gì hết. chỉ còn lại một khả năng: tắc mạch phổi

Tôi ra ngoài và trao đổi với các bác sĩ. Thuyên tắc phổi là giải thích hợp lý nhất- chúng tôi đều đồng ý, tôi trở lại phòng và tuyên bố ngừng ép tim. Thời gian tử vong: 10:23 sáng, tôi đã tuyên bố. Tôi gọi điện cho vợ ông ở nhà, nói với bà rằng mọi chuyện trở nên tệ hơn và yêu cầu bà vào viện ngay

Điều này không nên đã xảy ra; Tôi đã chắc chắn về nó. Tôi kiểm tra hồ sơ để tìm manh mối. tôi tìm thấy 1 manh mối. trong xét nghiệm làm ngày hôm trước, bệnh nhân có xét nghiệm hình thành cục máu đông có vẻ kéo dài, điều đó không nghiêm trọng nhưng bác sĩ ICU quyết định điều chỉnh bằng vitamin K. Một tác dụng phụ thường gặp của vitamin K là gây ra cục máu đông. Tôi tức giận. cho vitamin K

là hoàn toàn không cần thiết. chúng tôi mặc định anh ta đã giết chết bệnh nhân.

Khi bà Jolly đến, chúng tôi đưa bà vào phòng yên tĩnh. Tôi có thể nhìn thấy từ khuôn mặt của bà rằng bà đã nghĩ tới điều tồi tệ nhất. Trái tim ông đột nhiên ngừng đập, chúng tôi nói với bà, vì tắc mạch phổi. Chúng tôi nói rằng loại thuốc mà bác sĩ kia dùng có thể góp phần là nguyên nhân gây ra nó. Chúng tôi đưa bà tới gặp anh ấy và bỏ lại 2 người. Một lúc sau,  bà bước ra, hai bàn tay run rẩy và khuôn mặt đẫm nước mắt. Sau đó, ngạc nhiên khi bà cảm ơn chúng tôi.

Tôi hỏi bà câu hỏi bắt buộc. Tôi nói với bà rằng chúng tôi muốn thực hiện khám nghiệm tử thi và cần sự cho phép của bà. Chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã biết những gì đã xảy ra, nhưng khám nghiệm tử thi sẽ xác nhận nó, tôi nói. bà ấy xem xét yêu cầu của tôi một lát. Nếu khám nghiệm tử thi giúp ích gì được cho các anh, cuối cùng bà ấy nói, chúng tôi có thể làm điều đó

Tôi đã được chỉ định vào phòng phẫu thuật vào sáng hôm sau, vì vậy tôi đi xuống để quan sát khám nghiệm tử thi. Khi tôi đến, ông Jolly đã nằm trên bàn mổ, hai cánh tay ông dạng ra, bụng bị mở ra. Tôi mặc áo choàng, găng tay, đeo khẩu trang và đi lại gần. Người phụ bắt đầu cắt qua các xương sườn bên trái bằng cưa điện, và ngay lập tức máu bắt đầu rỉ ra, đen và nhớt như dầu. tôi giúp anh nâng lồng ngực ra. Bên trái ngực đầy máu. Tôi lần dọc theo các động mạch phổi tìm cục máu đông nhưng không thấy? rốt cục ông bị thuyên tắc? chúng tôi hút ra 3 lit máu, nâng phổi trái lên, câu trả lời xuất hiện trước mắt chúng tôi. Động mạch chủ ngực lớn gần gấp ba lần bình thường và có 1 lỗ rộng nửa inch trong đó. Người đàn ông này bị vỡ phình động mạch chủ và đã tử vong gần như ngay lập tức.

Sau đó tôi đã xin lỗi bác sĩ kia. Nhìn lại XQ phổi phát hiện thấy đường viền mờ nghĩ tới phình động mạch chủ ngực. Nhưng không ai trong chúng tôi, thậm chí cả các bác sĩ X quang, đã đọc ra nó. Tuy nhiên, điều tôi hối hận là mình quá tự tin về những gì xảy ra ngày hôm đó và đã quá sai lầm

Điều khó hiểu nhất là lúc chụp XQ ngực lần cuối, nếu máu chảy đầy ngực thì phải thấy chứ. Tôi kéo phim ra xem lại nhưng không thấy gì cả.

Một nghiên cứu lớn về khám nghiệm tử thi kết luận rằng khoảng 1/3 số ca chẩn đoán sai, và bệnh nhân sẽ sống nếu được chẩn đoán và điều trị đúng cách. George Lundberg, một nhà nghiên cứu bệnh học và cựu biên tập viên của Tạp chí Hội Y khoa Hoa Kỳ, đã làm nhiều hơn bất cứ ai để kêu gọi sự chú ý đến những con số này. Ông chỉ ra một thực tế đáng ngạc nhiên nhất trong tất cả: tốc độ chẩn đoán sai được phát hiện trong các nghiên cứu khám nghiệm tử thi không được cải thiện kể từ ít nhất là năm 1938.

Với tất cả những tiến bộ gần đây trong chẩn đoán hình ảnh và xét nghiệm, thật khó để chấp nhận rằng chúng ta không chỉ chẩn đoán sai ở 2/5 bệnh nhân tử vong mà còn thất bại trong việc cải thiện theo thời gian. Để xem điều này có thực sự đúng hay không, các bác sĩ tại Harvard đã kết hợp một nghiên cứu đơn giản. Họ đã quay lại hồ sơ bệnh viện để xem tần suất khám nghiệm tử thi bị bỏ sót trong năm 1960 và 1970, trước khi CT, siêu âm, xạ hình và các công nghệ khác, và sau đó vào năm 1980, sau khi những công nghệ đó được sử dụng rộng rãi. Các nhà nghiên cứu không tìm thấy sự cải thiện nào.

các bác sĩ đã bỏ lỡ một phần tư các ca sốc nhiễm trùng gây tử vong, một phần ba các cơn đau tim và gần hai phần ba thuyên tắc phổi ở bệnh nhân đã chết của họ.

Trong hầu hết các trường hợp, các bác sĩ đã không đánh giá chẩn đoán chính xác ngay từ đầu. các xét nghiệm hoặc thăm dò hình ảnh có sẵn nhưng các bác sĩ đã không dùng đến nó

vào khoảng nửa đêm, tôi thấy một bệnh nhân trong phòng cấp cứu

Charlotte Duveen, như chúng ta sẽ gọi cô ấy, bốn mươi chín tuổi, đã bị đau bụng 2 ngày nay. Tôi bắt đầu quan sát cô ấy từ lúc tôi bước qua cửa vào phòng cô ấy. Cô đang ngồi khoanh chân trên giường và chào tôi bằng giọng nói vui vẻ. cô trông không có vấn đề gì lắm, không ôm bụng, nói chuyện mà không thở hổn hển. màu da vẫn bình thường, không đỏ ửng hay nhợt nhạt. mái tóc dài nâu ngang vai của cô được chải, môi tô son đỏ tươi

Cô nói với tôi rằng tôi đau quặn bụng. nhưng sau đó đau ngày càng nhiều lên, khu trú lại, cô chỉ vào bên hố chậu phải. Cô nói cô bị tiêu chảy, cô liên tục cảm giác muốn đi ngoài. Cô không sốt, không buồn nôn và thấy đói. Cô có ăn 1 cái xúc xích 2 ngày trước khi đi sở thú chơi và cô hỏi liệu có liên quan gì tới việc này không. Cô có 2 con đã lớn, chu kỳ cuối của cô là 3 tháng trước. Cô hút nửa gói thuốc một ngày. Cô từng sử dụng heroin nhưng bây giờ đã không dùng nữa. cô từng bị viêm gan nhưng chưa mổ xẻ gì bao giờ

Tôi sờ bụng cô ấy. Nó có thể là bất cứ cái gì, tôi nghĩ: ngộ độc thực phẩm, virus, viêm ruột thừa, nhiễm trùng đường tiết niệu, u nang buồng trứng xoắn, mang thai. Bụng cô mềm, không có phản ứng, có 1 khu vực ở góc phần tư dưới bên phải, khi tôi ấn vào đó thấy cơ bụng cứng lại bên dưới ngón tay. Khám phụ khoa buồng trứng của cô bình thường. tôi đề nghị làm 1 số xét nghiệm

Số lượng tế bào bạch cầu của cô tăng cao. Cô đi tiểu bình thường, test thử thai âm tính. Tôi cho cô đi chụp CT bụng. chúng tôi mỗi ngày đưa bệnh nhân đi phẫu thuật, mở bụng ra, đẩy ruột gan sang 1 bên, dạ dày sang bên kia, đủn bàng quang xuống dưới

Tôi đang nghiêng về viêm ruột thừa. đau vị trí đó, thời gian xuất hiện triệu chứng, khám và số lượng bạch cầu đều phù hợp với viêm ruột thừa. cô ấy đói bụng, vẫn đi dạo xung quanh, trông không có vẻ gì bệnh tật- điều này có vẻ bất thường. Tôi nghĩ vậy. Tôi đến phòng đọc X-quang và đứng trong bóng tối, nhìn qua vai bác sĩ X quang ngó những lát cắt ổ bụng của cô ấy trên màn hình. Anh ta chỉ vào 1 cấu trúc nói là ruột thừa, giống như con giun, dày lên và bao quanh là màu xám – lớp mỡ. đúng viêm ruột thừa rồi. anh ta nói một cách tự tin. Tôi gọi bác sĩ phẫu thuật đang trực và nói có ca ruột thừa phải mổ. kết quả mổ ra ruột thừa bình thường

Phẫu thuật chính nó là một loại khám nghiệm tử thi. Theo nghĩa đen của Autopsy, nghĩa là có thể nhìn thấy chính mình, và bất chấp kiến ​​thức và công nghệ của chúng ta, khi chúng ta nhìn chúng ta thường không chuẩn bị cho những gì chúng ta sẽ thấy. Đôi khi hóa ra chúng ta đã bỏ lỡ một manh mối trên đường đi, đã phạm một sai lầm thực sự. Đôi khi chúng ta trở nên sai lầm mặc dù đã làm đúng mọi thứ


Bạn cũng có thể truy cập website bằng tên miền https://capnhatykhoa.net

Bình luận của bạn