» Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P1 – giới thiệu Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P1 – giới thiệu – Y học online

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa

Nhật ký bác sĩ ngoại khoa P1 – giới thiệu



Tôi đã một lần cấp cứu một thanh niên khoảng hai mươi tuổi bị bắn vào mông. Mạch, huyết áp và nhịp thở đều bình thường. y tá cắt quần áo anh ta bằng kéo và tôi quan sát anh ta từ đầu đến chân, cố gắng định hình nhanh về tình trạng bệnh nhân. Tôi tìm thấy đường vào của vết đạn bắn ở mông phải, gọn gàng, màu đỏ. Không thấy đường ra của viên đạn và không có tổn thương khác.

Cậu lo lắng và sợ hãi Nhưng khi thăm trực tràng, ngón tay đeo găng lúc rút ra có dính máu tươi. Và khi tôi đặt thông tiểu vào bàng quang thì thấy máu tươi chảy ra.

Kết luận quá rõ ràng. Có máu nghĩa là viên đạn đã đi vào bên trong, qua cả trực tràng và bàng quang: tôi nói với anh ta. Các mạch máu lớn, thận và ruột có thể bị tổn thương. Anh cần phải phẫu thuật: tôi nói, và chúng ta phải đi ngay bây giờ. Anh nhìn thấy ánh mắt của tôi, các y tá đã khênh anh ta lên cáng để di chuyển, và anh gật đầu, gần như bị bắt buộc, đặt tính mạng mình trong tay của chúng tôi. Sau đó, xe cáng đã lượn chớp nhoáng, chai dịch truyền tĩnh mạch đung đưa, người giữ cửa mở cho chúng tôi đi qua. Trong phòng mổ, bác sĩ gây mê đặt anh ta lên bàn mổ. Chúng tôi đã rạch đường trắng giữa trên và dưới rốn

từ mũi ức xuống khớp mu. Chúng tôi đã kiểm soát ổ bụng và kiểm tra bên trong. . . không thấy gì.

Không có máu. Không có lỗ thủng bàng quang. Không có lỗ trong trực tràng. Không có viên đạn. Chúng tôi lén nhìn dưới tấm xăng xem nước tiểu trong túi tiểu. Bây giờ nó lại màu vàng, khỉ thật. Thậm chí nó không có chút màu máu nào. Chúng tôi kiểm tra XQ trong phòng mổ nhưng không thấy viên đạn ở vị trí nào dù đã quét xương chậu, ngực và bụng. Điều này thật kỳ lạ, tuy nhiên, sau gần một giờ chúng tôi đã đóng bụng bệnh nhân lại. Một vài ngày sau đó chúng tôi kiểm tra XQ bụng lại thấy một viên đạn găm trong góc phần tư phía trên bên phải của bụng. Chúng tôi không hiểu nổi vì sao 1 viên đạn bắn vào mông lại đi lên mạn sườn phải mà không bị tổn thương gì? Vì sao khi chụp kiểm tra trong phòng mổ lại không thấy nó, máu chảy lúc bệnh nhân bị bắn ở đâu ra? Chúng tôi không can thiệp gì và sau 1 tuần bệnh nhân ra viện ổn định.

Ngành y là 1 ngành kỳ lạ, có nguy cơ rất cao và quyền tự do rất lớn.

Gần đây, một cậu bé đến bệnh viện nơi tôi làm việc. Lee Tran, cậu bé hầu như không bao giờ ra khỏi trường tiểu học. Tiền sử khỏe mạnh, nhưng vài tuần trước đó, mẹ cậu thấy cậu ho khan dai dẳng và mệt mỏi hơn bình thường. Ngày hôm qua cậu hầu như không ăn gì. Cô nghĩ rằng có thể cậu bị cúm. Buổi tối hôm đó, cậu xuất hiện run rẩy, cò cử, khò khè và khó thở. Tại phòng cấp cứu, các bác sĩ đã cho cậu khí dung vì nghi do cơn hen kịch phát. Nhưng sau đó Xq ngực thấy 1 khối lớn giữa ngực. Chụp CT thấy khối u bao quanh và đẩy tim lệch sang 1 bên và chèn ép khí quản. Khối u chèn ép gây tắc phế quản phải gây tràn dịch màng phổi phải, cậu sống bằng phổi trái. Vì vậy, các bác sĩ ở đó đã gửi cậu bé cho chúng tôi do trình độ chuyên môn và kỹ thuật ở đó chưa giải quyết nổi. Chúng tôi có các chuyên gia và công nghệ thiết bị cao. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi biết phải làm gì. Bởi thời gian Lee đến ICU chỗ chúng tôi, cậu khó thở, thở rít. Cậu đang trong tình trạng rất nguy hiểm, và không thể phẫu thuật cắt bỏ khối u.

Bản năng đầu tiên của tôi là bác sĩ gây mê nên đặt ống nội khí quản trước khi khối u gây bít tắc đường thở. Nhưng bác sĩ gây mê nghĩ đặt ống mà không dùng an thần tốt sẽ rất khó trong khi bệnh nhân đang suy hô hấp, ngoài ra khối u lan rộng dọc theo đường thở, cô nghĩ đặt ống qua nó sẽ rất khó.

Chúng tôi đề xuất ý tưởng: nếu chúng ta đặt dẫn lưu vào ngực phải để tháo dịch thì khối u sẽ dịch chuyển khỏi phổi trái. Tuy nhiên, các bác sĩ phẫu thuật đã lo ngại rằng điều này có thể làm trầm trọng thêm vấn đề. Một khi bạn muốn di chuyển một tảng đá, bạn có thể chắc chắn rằng nó sẽ lăn theo đường nào? Không ai đề xuất được lựa chọn tốt hơn.

Chúng tôi đã tê cục bộ vùng sườn, rạch 1 khe và đẩy sonde foley vào màng phổi, trong 1 thoáng tôi sợ hãi rằng mình đã làm 1 điều gì đó thật khủng khiếp. Tuy nhiên, hóa ra, chúng tôi đã làm tốt hơn chúng tôi đã hy vọng. Khối u dịch chuyển sang phải lộ ra đường dẫn khí ở 2 phổi. Lập tức, Lee thở dễ dàng hơn. Sau khi theo dõi trong vài phút, cậu đã ổn định.

Mãi đến sau này, tôi tự hỏi về sự lựa chọn của chúng tôi. Gần như chúng tôi đã làm liều, chúng tôi không có đến 1 phương án dự phòng nếu lúc đó xảy ra vấn đề gì. Lee sống sót. Đó là điều quan trọng. Và liệu pháp hóa trị bây giờ đã được tiến hành. Xét nghiệm dịch tế bào đây là ung thư hạch. Các bác sĩ chuyên khoa nói với tôi rằng cơ hội sống là 70%. Đây là những khoảnh khắc trong y học thực sự xảy ra


Bạn cũng có thể truy cập website bằng tên miền https://capnhatykhoa.net

Bình luận của bạn